Học Bác mỗi ngày. Tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục đào tạo
Lịch sử Đoàn TNCS Hồ Chí Minh
TẾU NGẠO GIANG HỒ

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Sưu tầm
Người gửi: Trần Hoàng Giang
Ngày gửi: 15h:23' 29-12-2023
Dung lượng: 7.1 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn: Sưu tầm
Người gửi: Trần Hoàng Giang
Ngày gửi: 15h:23' 29-12-2023
Dung lượng: 7.1 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
TIẾU NGẠO GIANG HỒ
Ebook miễn phí tại : www.SachMoi.net
Phước Oai Tiêu Cục oai to phước lớn
001 Trong tửu quán phát sinh án mạng
002 Lâm Chấn Nam thử tài con trẻ
003 Phước Oai tiêu cục phát sinh biến cố
004 Những trò biến ảo trong quán rượu
005 Hai chục tiêu đầu uổng mạng theo
006 Cái chết bí ẩn của Hoa tiên sinh
007 Lâm Chấn Nam khám phá Tồi Tâm Chưởng
008 Cuộc tỷ đấu giữa Thanh Thành và tiêu cục
009 Trong phạn điếm thiếu nữ ra oai
010 Hào kiệt ngang nhiên uống rượu độc
011 Tìm song thân hào kiệt lên đường
012 Cuộc do thám phân cục Trường Sa
013 Nguyên nhân rút lui của Lưu Chính Phong
014 Cô gái bán rượu lại xuất hiện
015 Những chuyện giữa bọn đồ đệ Hoa Sơn
016 Phái Thanh Thành luyện kiếm đêm ngày
017 "Tịch Tà Kiếm" đả bại Trường Thanh
018 Dư Thương Hải mưu đồ đại sự
019 Trong quán trà chạm trán cao nhân
020 Vạn lý Độc hành Điền Bá Quang
021 Bên bờ suối Nghi Lâm gặp nạn
022 Lệnh Hồ Xung giải cứu ni cô
023 Điền Bá Quang trổ tài thần võ
024 Hồ Xung dùng trí khích Bá Quang
025 La Nhân Kiệt thủ đoạn đê hèn
026 Trong Lưu phủ dị nhân xuất hiện
027 Tiểu cô nương mạt sát Dư Thương Hải
028 Khúc Phi Yến xin thuốc cứu người
029 Người bị thương đó là ai?
030 Kiếm ni cô quần hùng vào kỹ viện
031 Gặp nguy nan hào kiệt khuất thân
032 Hỗn Nguyên Công giải cứu thiếu tiêu đầu
033 Cô gái bán rượu lại xuất hiện
034 Nghe chuyện Linh San, tiểu ni đau lòng
035 Nỗi lòng bí ẩn của ni cô
036 Niệm bồ tát giải nạn ân nhân
037 Lưu Chính Phong thụ chức triều đình
038 Bọn Tung Sơn uy hiếp Lưu gia
039 Lưu Chính Phong kết bạn tà ma
040 Vì bạn vàng toàn gia mắc nạn
041 khúc Tiếu Ngạo từ đây bặt tiếng
042 Sợ lộ chuyện Phí Bân hạ sát thủ
043 Sắp chết mà vẫn còn mê nhạc điệu
044 Lâm Chấn Nam ủy thác di ngôn
045 Lệnh Hồ Xung trổ tài miệng lưỡi
046 Vô song vô đối Ninh thị nhất kiếm
047 Ngọc Nữ Phong, Hồ Xung sám hối
048 Sư huynh, sư muội chan chứa thâm tình
049 Hất bảo kiếm, Hồ Xung hối hận
050 Những bộ xương khô trong mật động
051 Lâm Bình Chi đả bại Lục Hầu Nhi
052
053
054
055
056
057
058
059
060
061
062
063
064
065
066
067
068
069
070
071
072
073
074
075
076
077
078
079
080
081
082
083
084
085
086
087
088
089
090
091
092
093
094
095
096
097
098
099
100
101
102
103
104
105
106
107
108
109
Nhớ sư muội, Hồ Xung lâm bệnh
Lệnh Hồ Xung luyện võ trừ gian
Lệnh Hồ Xung đoạt kiếm sư nương
Điền Bá Quang xuất hiện đột ngột
Thua võ công trổ tài miệng lưỡi
Lệnh Hồ Xung dùng kế hoãn binh
Lệnh Hồ Xung mấy lần bại trận
Phong Thanh Dương chỉ điểm kiếm pháp
Hồ Xung luyện Độc Cô Cửu Kiếm
Điền Bá Quang thua trận bỏ đi
Núi Hoa Sơn phát sinh biến cố
Hồ Xung dùng trí khích quái nhân
Cuộc tranh luận giữa hai phe kiếm, khí
Lục Tiên xé xác Thành Bất Ưu
Hồ Xung khốn đốn vì trị thương
Di ngôn huyền bí đoán không ra
Sợ lục tiên, thầy trò lánh nạn
Rời tiểu xá gặp Điền Bá Quang
Khi lâm tử nắm tay kết bạn
Trị nội thương, Bất Giới ra tay
Lục Hầu Nhi thọ tử bất ngờ
Bọn che mặt lăng nhục phái Hoa Sơn
Giữ thanh danh, Hồ Xung liều mạng
nhờ Cửu Kiếm, Hồ Xung thắng địch
Nhạc Bất Quần hoài nghi đệ tử
Kim Đao Vô địch Vương Nguyên Bá
Lệnh Hồ Xung thóa mạ vương gia
Gặp cơ duyên, nhạc phổ tặng kỳ nhân
Đau lòng thay kẻ ở người đi
Sát Nhân Danh Y Bình Nhất Chỉ
Bạch phát Đồng tử Nhâm Vô Cương
Bình Nhất Chỉ cũng đành thúc thủ
Càng say ta phải biết cho đủ điều
Tổ Thiên Thu trộm thuốc cứu người
Đôi trai gái bị cướp giữa đêm khuya
Hoàng Hà quái khách bắt Lệnh Hồ Xung
Cắt máu chữa người, Hồ Xung kiệt lực
Hán tử cầm cờ trắng là ai?
Ngũ Tiên Giáo xuất hiện trên sông
Phép chữa bệnh ly kỳ của cô gái Miêu
Khéo phỉnh phờ thoát nạn tan thây
"Tịch Tà Kiếm Phổ" lạc vào tay ai?
Gò Ngũ Bảo quần hào tụ hội
Chữa người không khỏi đành tự giết mình
Cứu ân nhân, hào kiệt ra oai
Nữ dị nhân nhiều phương thuốc lạ
Nữ dị nhân tỷ đấu Phương Sinh
Nữ dị nhân là trang tuyệt sắc
Nuôi hào kiệt, giai nhân bắt ếch
Thánh cô ra lệnh giết người yêu
Xót người yêu tỏ dạ quan hoài
Lão cao gầy mặc bạch bào
Hồ Xung đả bại Tang Nhất đạo nhân
Xót hào kiệt, dốc lòng giải cứu
Tiếng rú thê thảm chìm sâu đáy vực
Hấp Công Nhập Địa tiểu pháp
Muốn vào trang trổ tài miệng lưỡi
Huyền Thiên Chỉ biến nước thành băng
110
111
112
113
114
115
116
117
118
119
120
121
122
123
124
125
126
127
128
129
130
131
132
133
134
135
136
137
138
139
140
141
142
143
144
145
146
147
148
149
150
151
152
153
154
155
156
157
158
159
160
161
162
163
164
165
166
167
Hướng Vấn Thiên khoe tài của bạn
Hồ Xung đả bại Đinh Kiên và Tứ Trang Chúa
Ngốc Bút Ông và Hắc Bạch Tử cũng thua luôn
Đại trang chúa cũng chịu thất bại
Giang Nam tứ hữu cử người tái đấu
Xuống đường hầm, hào kiệt nghi ngờ
Hồ Xung đề nghị thả tù nhân
Cuộc đấu kiếm giữa Hồ Xung và lão Nhậm
Chốn hắc lao dào dạt sóng lòng
Nghĩ thâm mưu gạt kẻ thâm mưu
Hồ Xung tính kế lừa địch
Thoát lao tù muốn cứu ân nhân
Hồ Xung do thám Mai Trang
Đầu hàng phải uống Não Thần Đan
Trả bản đàn, Chung Công tự vận
Tiên Hà Lĩnh chạm trán tà ma
Tiên Hà Lĩnh chạm trán tà ma
Giả say sưa cản lối bọn Hằng Sơn
Trong hẻm núi, phái Hằng Sơn bị khốn
Mượn bồ câu, Định Tĩnh đưa thơ
Trại 28, quần ni mất tích
Bọn Tung Sơn tính bài giậu đổ bìm leo
Hồ Xung giải cứu Nghi Lâm
Thấy giày mũ biết đường theo lối
Bình Chi và Linh San lại xuất hiện
Phải chăng kiếm phổ chép vào cà sa?
Hối lỗi mình hào kiệt than thân
Lập kiếm trận bao bây phường giảo quyệt
Bênh hào kiệt xỉ mạ Bất Quần
Tịch Tà Kiếm Phổ lại mất tích
Vì chua ngoa, thiếu nữ bị thương
Phái Tung Sơn bại lộ âm mưu
Toan đục thuyền, song phi ngư bị bắt
Nỗi đau khổ của Nghi Lâm
Mạc Đại tiên sinh cảm người nghĩa hiệp
Hoàng Khảo Bình quần hào tụ hội
Đón thánh cô cờ mở trống rong
Anh hùng mới biết tài hào kiệt
Vì mạo hiểm, Hồ Xung thủ thắng
Xót sư thái, hào kiệt khóc ròng
Núi Thiếu Thất quần hùng bị hãm
Toan thoát hiểm quần hùng thất bại
Thấy đường hầm quần hùng thoát hiểm
Cuộc khẩu chiến giữa hai phe chánh tà
Ai đáng phục? Ai không đáng phục?
Nhậm Ngã Hành đả bại Phương Chứng
Hồ Xung bại lộ hành tung
Quyết thắng đồ nhi, tiên sinh thẹn mặt
Nhậm tiểu thư kể lể khúc nôi
Biến diễn kinh hồn trên đất tuyết
Bọn ác nhân bắn tên giết ngựa
Hai phen cự tuyệt vào Ma giáo
Hồ Xung tiếp nhiệm chưởng môn
Lễ mừng trọng hậu của Đông Phương Bất Bại
Phái Hằng Sơn thu nạp nam đồ
Chùa Huyền Không hội nghị tay ba
Những mưu sâu của Nhạc Bất Quần
Trên cầu treo, hào kiệt lâm nguy
168
169
170
171
172
173
174
175
176
177
178
179
180
181
182
183
184
185
186
187
188
189
190
191
192
193
194
195
196
197
198
199
200
201
202
203
204
205
206
207
208
209
210
211
212
213
214
215
216
217
218
219
220
221
222
223
224
Nhậm, Hướng hai người lại xuất hiện
Đoàn người giả dạng lên Hắc Mộc Nhai
Đông Phương Bất Bại đi đâu mất?
Đông Phương Bất Bại là đàn bà?
Đông Phương Bất Bại một chọi bốn
Thầy trò bỉ ổi, hào kiệt than thầm
Quần hào ra đi đột ngột
Bất Giới hòa thượng lại xuất hiện
Bởi tương tư mặt võ mình gầy
Phong Thiền Đài tụ hội quần hùng
Chống thiên môn, Ngọc Cơ phản nghịch
Đào Cốc Lục Tiên nhục mạ Tả Lãnh Thiền
Đào Cốc Lục Tiên đề nghị tùm lum
Bị đuối lý, Ngọc Cơ nổi nóng
Đào Cốc Lục Tiên đề cử Lệnh Hồ Xung
Linh San đả bại cao thủ Thái Sơn và Hành Sơn
Linh San tỷ kiếm Hồ Xung
Mười ba chiêu kiếm phái Tung Sơn
Ghét gian manh, thiếu phụ trổ tài
Nhạc Bất Quần đấu Tả Lãnh Thiền
Nhạc Bất Quần đoạt chức chưởng môn
Lâm Bình Chi nhục đả Dư Thương Hải
Lâm Bình Chi tái chiến Dư Thương Hải
Linh San chán ngấy chàng bạc hãnh
Lâm Bình Chi đại chiến Mộc Cao Phong
Lâm Bình Chi nhục mạ hiền thê
Giả nhà nông theo dõi bọn Lâm, Nhạc
Những bí ẩn về Tịch Tà Kiếm Phổ
Lâm Bình Chi thổ lộ ân tình
Phái Thanh Thành quyết chí rửa hờn
Lao Đức Nặc thuyết phục Lâm Bình Chi
Trong rừng sâu, cầm sắt hài hòa
Bọn Ma giáo lo mưu bắt địch
Đấu Tịch Tà, Độc Cô thủ thắng
Nhạc Bất Quần phải uống thần đan
Trong khách điếm vẳng nghe tin dữ
Hồ Xung do thám bọn Ma đầu
Tiểu ni cô thổ lộ tâm tình
Ngỡ bóng ma hào kiệt kinh hồn
Linh Quy Các, hào kiệt thụ hình
Kịch câm đạo diễn rất hùng hồn
Bọn ác ôn đột nhập Linh Quy Các
Ham kiếm phổ, ác ôn bỏ mạng
Hồ Xung bày kế giúp Bất Giới
Trong hậu động, quần hùng coi kiếm
Hồ Xung lạc mất người yêu
Trong hậu động, quần hùng bị nạn
Thoát khỏi hang hùm lại gặp ác ôn
Điền Bá Quang cũng có biệt tài
Triều Dương Phong đại hội quần hùng
Cuộc ra mắt của Triều Dương Thần Giáo
Hồ Xung từ biệt người yêu
Hồ Xung rèn luyện nội công
Xung Hư đạo trưởng thiết kế cự địch
Người trong kiệu sao không xuất hiện?
Triều Dương Giáo Chủ bây giờ là ai?
Khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ lại cất tiếng
Phước Oai Tiêu Cục oai to phước lớn
Gió xuân đầm ấm,
Ngàn liu xanh tươi,
Hoa phô sắc thắm,
Hương nức lòng người.
Tiết trời vào buổi đang xuân, ánh dương quang sáng lạn khắp miền Nam.
Trên một đường phố lớn về phía cửa Tây phủ Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến, nổi
lên một tòa nhà, cách kiến trúc thật là hùng vĩ.
Hai bên tả, hữu trước tòa lâu đài này đều dựng một thạch đài. Trên mỗi thạch
đài đều cắm một ngọn cờ xanh cao đến hơn hai trượng. Trên lá cờ mé tả thêu
một con mãnh sư nhe nanh múa vuốt bằng chỉ vàng coi rất oai hùng. Lá cờ
tung bay trước gió, con mãnh sư rung rinh như con vật thiệt. Trên lá cờ mé
hữu thêu bốn chữ vàng: Phước Oai Tiêu Cục.
Bốn chữ lớn này nét bút đanh thép hiển nhiên là thủ bút của một danh gia.
Cổng lớn tòa nhà này sơn đen, sơn đỏ. Những mũ đanh đồng lớn bằng chén
uống trà được đánh bóng sáng loáng. Trên nóc cổng treo một tấm biển sơn
đen thiếp vàng. Biển cũng đề bốn chữ lớn "Phước Oai Tiêu Cục". Phía dưới bốn
chữ lớn có chua hai hàng chữ nhỏ: "Tổng Cục".
Qua cổng bước vào, có hai hàng ghế dài. Trên những hàng ghế này có tám
hán tử võ phục ngồi đó. Gã nào cũng ngực nở, lưng ngay. Tuy bọn họ đang
cười cười nói nói mà vẫn giữ được vẻ oai phong.
Đột nhiên phía sau viện có tiếng vó ngựa dồn dập. Tám tên hán tử này đều
đứng dậy chạy ra cổng lớn thì thấy cửa tây tiêu cục năm con ngựa vọt ra.
Những con ngựa này chạy thẳng về phía cổng lớn. Con ngựa đi đầu toàn thân
lông trắng như tuyết, tuyệt không lẫn một sợi lông tạp sắc nào cả. Yên và bàn
đạp đều viền chỉ bạc. Trên yên một chàng thiếu niên mặc áo ngắn, chừng
mười tám, mười chín tuổi. Trên vai bên tả chàng đậu một con chim ưng dùng
để đi săn. Chàng lưng đeo bảo kiếm, vai khoác trường cung. Tay phải chàng
cầm roi vung lên cho ngựa chạy thật nhanh. Phía sau chàng là bốn người kỵ
mã cũng mặc áo ngắn toàn sắc vàng. Người nào cũng tung lên hạ xuống ở
trên lưng ngựa ăn nhịp với vó ngựa. Vậy mà họ vẫn ung dung như không.
Hiển nhiên họ đều là những tay thiện kỵ. Đoàn người ngựa đến trước cổng lớn
tiêu cục thì ba tên trong tám gã hán tử la lên: -Ha ha! Thiếu tiêu đầu lại đi săn
rồi!
Chàng thiếu niên kia cười ha hả vẫy roi lên không cho nó bật thành tiếng lách
cách. Dưới vế đùi chàng, con ngựa bạch ngửa cổ lên hý một tiếng dài rồi vọt
đi như tên bắn.
Một hán tử la lên: -Bữa nay Sử tiêu đầu lại đem về một con lợn rừng để anh
em đánh chén một bữa say sưa nhé.
Gã hán tử chừng bốn chục tuổi đi sau thiếu niên đáp: -Thế nào cũng có lợn
rừng đấy! Anh em ở nhà đừng ăn uống gì trước, để bụng mà ăn thịt lợn rừng.
Mọi người nghe nói đều cười "ồ".
Năm người kỵ mã chớp mắt đã chạy xa rồi.
Tiêu cục Phước Oai này là một tiêu cục lớn nhất ở miền nam sông Đại Giang.
Tổng tiêu đầu là người họ Lâm, tên gọi Chấn Nam. Tiêu cục này là tổ nghiệp
nhà họ Lâm để lại, truyền cho đến Lâm Chấn Nam là được ba đời. Tổ phụ Lâm
Chấn Nam là Lâm Vin Đồ nhờ có bảy mươi hai đường "Tịch Tà Kiếm Phổ", một
trăm lẻ tám thức "Phiên Thiên Chưởng" và mười tám cây "Ngân Vũ Tin" mà nổi
danh ở Trung Nguyên. Lão mở tiêu cục Phước Oai tại cố hương ở phủ Phúc
Châu. Từ ngày mở tiêu cục, lão làm ăn thuận lợi, mới vẻn vẹn trong khoảng
mười năm mà tiếng dậy như sóng cồn. Ban đầu còn có những tên đại đạo lục
lâm chủ ý đánh cướp trọng tiêu của lão, nhưng với ba môn tuyệt kỹ của Lâm
Vin Đồ: về kiếm, về chưởng và về tên, họ chẳng mất mạng cũng bị tàn phế
hay bị trọng thương. Từ đó tỉnh Phúc Kiến ra Tiên Hà Lĩnh đến phủ Hàng
Châu, qua Giang Tô, Sơn Đông, Hà Bắc cho đến Quan Đông trong sáu tỉnh
miền duyên hải, trên xe tiêu chỉ cần nêu cây cờ có bốn chữ Phước Oai Tiêu
Cục hoặc trong tiêu đoàn có người la lên bốn tiếng tiêu hiệu là "Phước Oai bình
yên" thì bất luận những anh hùng hắc đạo lợi hại đến đâu cũng không dám
dòm ngó nữa.
Tiêu Vin Đồ đến tuổi đại thọ bảy chục mới rửa tay trao tiêu cục lại cho con thứ
là Lâm Trọng Hùng nắm giữ. Người con lớn của Lâm Vin Đồ tên gọi Lâm Bá
Phấn nguyên chân võ cử nhân xuất thân, lập được nhiều công trạng sau thăng
quan lên đến chức Phó tướng. Nhà họ Lâm đã có người làm quan, nên quan
liêu kéo đến chơi bời đi lại không ngớt. Lâm Trọng Hùng lại là người ưa giao du
kết bạn, suốt ngày đêm khách khứa đầy nhà không khỏi có điều ăn uống quá
độ. Năm y bốn mươi tuổi bị bệnh trúng phong mà chết. Thế là Phước Oai tiêu
cục do con y là Lâm Chấn Nam điều khiển. Lâm Chấn Nam vốn được tổ phụ là
Lâm Vin Đồ tự mình ra tay truyền thụ võ công. Năm lão 70 tuổi, một hôm ăn
mừng thượng thọ mở yến tiệc lớn để khoản đãi các lộ anh hùng. Trong khi
đang dự tiệc Lâm Vin Đồ sai cháu là Lâm Chấn Nam din võ múa vui. Năm ấy
Lâm Chấn Nam mới mười sáu tuổi mà đã dùng chưởng phong một bàn tay
quạt tắt hết đèn đuốc, phóng ngân tin bắn trúng đích. Các vị anh hùng thấy
thế đều trầm trồ khen ngợi, đồng thanh nói: -Lâm lão anh hùng thật là tốt
phước, trong nhà được người tài ba kế nghiệp. Phước Oai Tiêu Cục mà đến
tay Lâm Chấn Nam điều động tất nhiên lừng lẫy tiếng tăm, cơ phát đạt không
biết đến đâu mà lường.
Lâm Chấn Nam quả nhiên không phụ tấm lòng mong mỏi của mọi người.
Chẳng những y dựng được phân cục khắp sáu tỉnh miền duyên hải, mà cả
năm tỉnh miền nam là Quảng Đông, Giang Tây, Hồ Nam, Hồ Bắc và Quảng Tây
chỗ nào cũng có phân cục của Phước Oai tiêu cục. Mọi người trên chốn giang
hồ mỗi khi đề cập đến Phước Oai tiêu cục đều giơ ngón tay cái lên nói: -Phước
Oai tiêu cục oai to phước lớn.
001
Trong tửu quán phát sinh án mạng
Phước Oai tiêu cục, ngoài tổng cục ra có thêm 12 phân cục. Tiêu cục này tiền
nhiều thế mạnh, nắm được rất nhiều tay cao thủ võ lâm.
Trong vòng hai chục năm nay nhiều lộ ở các tỉnh không được yên tĩnh, cũng có
một số người bảo tiêu gặp phải mấy vụ rắc rối, nhưng những tay hảo thủ
trong 12 tiêu cục mà kéo hết ra thì những vụ tày đình cũng giải quyết ngay
được.
Lâm Chấn Nam phu nhân người họ Vương cũng là dòng dõi danh gia võ lâm.
Tuy bản lãnh phu nhân không cao cường cho lắm, song phụ thân bà ta là Kim
Đao Vô Địch Vương Nguyên Bá làm chưởng môn phái Kim Đao ở Lạc Dương
thì dưới trướng lại lắm nhân tài xuất chúng.
Sau khi hai họ Lâm, Vương kết thông gia rồi, hai nhà chiếu cố lẫn nhau, tiêu
cục Phước Oai liền được một lực lượng rất lớn viện trợ cho.
Vương phu nhân chỉ sinh hạ được một cậu con trai là Lâm Bình Chi.
Lâm Bình Chi từ thuở nhỏ được phụ thân săn sóc, rất gắt gao và dạy chàng ba
môn tuyệt kỹ là kiếm, chưởng và tin. Có lúc chàng còn được mẫu thân truyền
đao pháp của phái Kim Đao cho. Lâm Chấn Nam lại mời một vị thâm nho để
dạy Lâm Bình Chi đọc sách. Nhưng chàng không thích học chữ, thường trong
ba ngày thì có đến hai ngày trốn học. Năm nay chàng đã mười tám tuổi mà
chưa học hết tứ thư. May ở chỗ Lâm Chấn Nam chỉ muốn chàng chuyên về
nghề võ, không mong chàng đọc sách để thi đỗ hoặc đạt tới bước công danh,
nên chàng trốn học hay không, ông cũng chẳng hỏi đến.
Hôm ấy Lâm Bình Chi đem hai vị tiêu đầu họ Sử và họ Trịnh cùng hai tên chạy
cờ hiệu là Bạch Nhị, Trần Thất trong tiêu cục theo chàng đi săn ở ngoài thành
phía Tây.
Lâm Bình Chi cưỡi ngựa bạch. Con ngựa này là một giống ngựa danh câu ở
Tây vực mà bà ngoại chàng đã mua để mừng ngày sinh nhật năm chàng 17
tuổi. Nó chạy nhanh như gió nên chàng rất quý.
Năm người kỵ mã vừa ra khỏi cổng thành Lâm Bình Chi thúc mạnh vế một cái,
con ngựa tung cao bốn vó bay lao đi rất mau. Chỉ trong khoảnh khắc là đã bỏ
rơi bốn con ngựa kia ở lại đằng sau khá xa.
Lâm Bình Chi cho ngựa chạy lên sườn núi rồi thả chim ưng cho bay vào rừng.
Có một đôi thỏ vàng chạy ra. Lâm Bình Chi tháo cung ở trên lưng xuống, móc
lấy một mũi tên trong túi da đeo ở bên yên ngựa.
Chàng giương cung, lắp tên bắn đến tách một phát. Một con thỏ trúng tên
ngã liền, còn một con nữa vội chạy trốn vào trong bụi cỏ rậm, chẳng thấy đâu
nữa.
Trịnh tiêu đầu vọt ngựa tới nơi vừa cười vừa trầm trồ: -Tiêu pháp của Thiếu
tiêu đầu thật là tuyệt diệu!
Bỗng nghe Bạch Nhị ở mé tả khu rừng la gọi: -Thiếu tiêu đầu! Lại đây mau!
Chỗ này có dã kê.
Lâm Bình Chi phóng ngựa chạy tới, thấy một con bạch trĩ ở trong rừng bay ra.
Chàng bắn một phát nhưng không trúng, mũi tên lướt qua đầu con dã kê.
Chàng liền vung roi ngựa vụt đánh véo một cái.
Con dã kê trúng roi rớt xuống. Những lông ngũ sắc của nó rụng ra tung bay
trước gió.
Cả năm cùng cười rộ.
Sử tiêu đầu cất tiếng khen: -Phát roi này của thiếu tiêu đầu, đừng có nói con
dã kê mà là con chim ưng lớn cũng phải nhào xuống.
Năm người chạy lui chạy tới trong khu rừng. Hai vị tiêu đầu cùng hai tên đuổi
muông săn đều muốn dâng công Lâm Bình Chi, cứ dồn chim muông cho chạy
đến trước mặt chàng, dù họ có gặp dịp may cũng không hạ thủ.
Cuộc săn bắn kéo dài chừng hơn một giờ, Lâm Bình Chi bắn được đôi thỏ
rừng, và một cặp dã kê, nhưng không được một con thú lớn nào như lợn rừng,
hươu, nai cả. Chàng chưa được hoàn toàn thỏa mãn, liền nói: -Chúng ta qua
khu rừng trước mặt kia săn một lúc nữa.
Sử tiêu đầu bụng bảo dạ: -Nếu còn qua bên đó thì anh chàng thiếu tiêu đầu
này tất săn bắn cho đến tối mịt mới chịu ra về.
Bọn mình sẽ bị phu nhân trách oán.
Nghĩ vậy hắn liền nói: -Trời sắp tối rồi mà trong khu rừng đó toàn đá mọc nhọn
hoắt. Trong bóng tối mò, vó con bạch mã tất bị thương mất. Để sáng mai
chúng ta đi sớm hơn sẽ qua đó chắc săn được lợn rừng.
Sử tiêu đầu đã biết Lâm Bình Chi bản tính ngang ngạnh khuyên can cách nào,
chàng cũng không chịu nghe. Nhưng chàng quý con bạch mã hơn cả tính
mạng, hắn liền nhắm vào yếu điểm đó để can ngăn tiểu chủ nhân.
Quả nhiên Sử tiêu đầu vừa nói vậy, Lâm Bình Chi vỗ vào đầu ngựa đáp: -Con
tiểu tuyết long này thông minh lắm, quyết nó không dẫm lên đá nhọn đâu. Có
điều ta sợ bốn con ngựa của các ngươi thì không được thế. Thôi được! Chúng
ta quay về đi kẻo làm bể đít gã Thất Trần.
Năm người cùng cười ồ rồi bắt ngựa quay đầu.
Lâm Bình Chi phóng ngựa chạy vọt đi nhưng không theo đường cũ lại vọt qua
mé bắc. Chàng cho ngựa phi nước đại một hồi, sau hết hứng mới cho đi thong
thả lại.
Bỗng thấy trên đường phía trước có treo một cái một cái chiêu bài bán rượu.
Trịnh tiêu đầu đề nghị: -Thiếu tiêu đầu! Chúng ta thử vào uống một chén xem
sao? Nhắm rượu bằng thịt thỏ tươi và thịt kê nướng thì thật là tuyệt!
Lâm Bình Chi cười đáp: -Té ra ngươi theo ta đi săn là giả dối, uống rượu mới lá
chính đề. Nếu không cho uống thỏa thích thì bữa mai lại vênh vênh cái mặt
không chịu đi nữa.
Chàng nói rồi lẹ làng nhảy xuống ngựa, đủng đỉnh tiến vào trong quán.
Lâm Bình Chi đi thẳng vào cửa quán rượu. Mọi khi lão chủ quán người họ Thái
thấy chàng tới nơi là chạy ra đón lấy dây cương vồn vã chào hỏi và đưa ra
chẳng thiếu lời chúc tụng: -Bữa nay thiếu tiêu đầu đi săn chắc là được nhiều
món dã vị ngon lành. Tin pháp của thiếu tiêu đầu thần diệu phi thường, trên
đời hiếm có.
Nhưng bữa nay khác với mọi lần, Lâm Bình Chi tới nơi thấy trong tửu quán
lặng ngắt. Bên lò
rượu chỉ có một thiếu nữ áo xanh tóc trên đầu buộc lại thành hai bím và cài
một cái cành thoa mộc mạc.
Thiếu nữ đang mải trông nom việc cất rượu. Nàng quay mặt vào phía trong.
Thấy có người đến cũng chẳng quay đầu nhìn ra.
Trịnh tiêu đầu lên tiếng hỏi bô bô: -Lão Thái đâu? Sao không ra dắt ngựa?
Hai tên chạy cờ hiệu: Bạch Nhị và Thất Trần kéo chiếc ghế dài ra, lấy tay áo
phủi bụi bặm để
chủ nhân ngồi.
Sử, Trịnh hai vị tiêu đầu ngồi mé dưới bồi tiếp Lâm Bình Chi. Còn hai tên hầu
Bạch Nhị và Thất Trần thì ngồi riêng một chỗ.
Bỗng nghe phía trong có tiếng người ho hắng, rồi một lão già đầu tóc bạc phơ
bước ra chào: -Mời quan khách ngồi chơi. Các vị có xơi rượu không?
Lão nói nghe khẩu âm lạ tai chứ không phải người địa phương này.
Triệu tiêu đầu xẵng giọng đáp: -Chẳng uống rượu, dễ thường vào đây uống trà
chăng? Hãy lấy đem đây ba cân Trúc diệp thanh.
Hắn lại hỏi luôn: -Lão Thái đi đâu? Quán rượu này đổi chủ rồi chăng?
Lão kia đáp: -Dạ, dạ! Xin có ngay.
Lão quay vào bảo thiếu nữ: -Uyển nhi! Lấy ba cân trúc diệp thanh để quan
khách uống.
Rồi lão nói tiếp: -Tiểu lão họ Tát, nguyên quán ở đây. Tiểu lão xuất ngoại từ
thuở nhỏ làm nghề buôn bán xuồng xĩnh để sinh nhai. Con trai, con dâu chết
hết rồi. Tiểu lão nghĩ tới câu "Cáo chết ba năm quay đầu về núi" nên đem con
cháu này về cố hương. Ngờ đâu bỏ nhà đi năm chục năm trời, bao nhiêu thân
bằng cố hữu nơi quê nhà chẳng còn một ai. May mà gặp lão Thái đây không
muốn hành nghề nữa, bán quán này lại cho tiểu lão lấy ba chục lạng bạc. Hỡi
ôi! Bây giờ về đến cố hương rồi, nghe chuyện người ta nói, trong lòng chẳng
lấy chi làm thích thú nữa.
Giữa lúc này, thiếu nữ áo xanh cúi đầu đem một cái bàn gỗ kê ở trước mặt bọn
Lâm Bình Chi, nàng đặt đũa chén xuống mặt bàn rồi lại cúi đầu lui ra. Thủy
chung nàng vẫn chẳng dám nhìn khách một cái nào.
Lâm Bình Chi thấy cô gái thân hình mũm mĩm, nhưng nước da bánh mật. Mặt
nàng lại rỗ như cái tổ ong bầu. Chàng cho đây là lần đầu tiên cô làm nghề bán
rượu, nên cử chỉ hãy còn ngượng nghịu cũng không để ý.
Sử tiêu đầu cầm một con dã kê và một thỏ rừng đưa cho lão Tát bảo: -Lão
đem mổ và rửa cho sạch sẽ rồi nấu nướng làm hai bát.
Lão Tát đáp: -Dạ, dạ! Các vị muốn nhắm rượu thì hãy tạm dùng ít thịt bò đậu
phụng ...
Uyển nhi nghe ông nói thế, nàng không chờ ông sai bảo liền đi lấy thịt bò và
mấy thứ rau đậu đặt lên bàn.
Trịnh tiêu đầu giới thiệu: -Lâm công tử đây là thiếu tiêu đầu Phước Oai tiêu
cục. Thiếu tiêu đầu là bậc thiếu niên anh hùng, chuyên làm việc nghĩa hiệp,
vung tiền như cỏ rác. Nếu lão nấu hai món kia ngon lành vừa dạ thiếu tiêu đầu
thì số bạc vốn ba chục lạng của lão đó chẳng mấy ngày thu về đủ.
Tát lão đầu nói: -Dạ, dạ! Tiểu lão xin đa tạ.
Rồi lão xách con dã kê và con thỏ rừng đi ra ngoài.
Trịnh tiêu đầu rót rượi vào ly cho Lâm Bình Chi và Sử tiêu đầu rồi tự rót vào ly
của mình. Hắn nâng ly rượu ngửa cổ lên uống một hơi cạn sạch. Hắn thò đầu
lưỡi ra liếm mép rồi nói: -Quán đổi chủ, nhưng rượu vẫn y nguyên, không biến
đổi mùi vị. Hắn rót ly nữa toan uống, bỗng nghe có tiếng vó ngựa vọng lại.
Hai người kỵ mã từ mé bắc đường quan đạo đi tới. Hai con ngựa này chạy rất
nhanh, loáng cái đã đến ngoài cửa quán rượu.
Một người lên tiếng: -Nơi đây có quán rượu. Hãy vào uống mấy ly đã!
Sử tiêu đầu qua lại nhiều trên chốn giang hồ. Hắn nghe khẩu âm biết ngay là
người ở Xuyên Tây.
Mọi người quay đầu nhìn ra cửa quán thấy hai hán tử đầu đội nón lá, mình
mặc áo bào xanh.
Hai hán tử buộc ngựa vào gốc cây, bỏ nón ra rồi đi vào trong quán. Chúng liếc
mắt ngó qua bọn Lâm Bình Chi một cái rồi oai vệ ngồi xuống.
Hai hán tử này đều đầu quấn vải trắng, mình mặc áo xanh ra vẻ văn nhân.
Chân hai gã đi dép mũ.
Sử tiêu đầu biết cách ăn mặc này là đúng kiểu Xuyên Tây. Sở dĩ họ đội khăn
trắng là có ý để tang Gia Cát Lượng mất đi. Nhân Võ Hầu được người đất
Xuyên rất kính yêu như một đấng thần minh, họ để tang ông rồi tục đó đã hơn
ngàn năm, chiếc khăn trắng vẫn không rời khỏi đầu họ.
Lâm Bình Chi thấy cách phục sức của hai hán tử như vậy rất lấy làm kỳ, bụng
bảo dạ: -Mấy người này văn chẳng ra văn, võ chẳng ra võ, điệu bộ thật là cổ
quái.
Bỗng nghe gã ít tuổi la lên: -Lấy rượu đây! Lấy rượu đây! Này Giả huynh tỉnh
Phúc Kiến lắm núi quá, đi nhiều rất hại sức
ngựa.
Uyển nhi cúi đầu đến trước mặt hai hán tử nói rất khẽ: -Các vị dùng rượu gì?
Tuy thanh âm nói nhỏ nhưng rất trong trẻo lọt vào tai. Gã hán tử ít tuổi ngẩn
người ra một chút rồi nổi lên tràng cười ha hả.
Gã hán tử kia vừa cười rộ vừa thò tay đưa vào dưới cằm cô bé nâng cho ngẫng
mặt lên để nhìn, vì lúc nào cô cũng cúi đầu xuống. Gã cười nói: -Đáng tiếc ôi là
đáng tiếc.
Cô bé sợ quá vội lùi lại.
Hán tử họ Giả cười nói: -Vị cô nương này bắp thịt nở nang có vẻ ngon lắm.
Nhưng lão Dư mà động vào cô ta thì cái mặt hổ phù của cô nổi lên dữ lắm đó.
Gã hán tử họ Dư lại cười ha hả.
Lâm Bình Chi thấy thái độ ngông cuồng của hai gã hán tử kia, tức giận đầy
ruột, giơ tay phải lên đập xuống bàn đánh chát một tiếng rồi quát hỏi: -Hai
con chó đui mắt ở đâu mà dám đến đất Phúc Châu chúng ta đây giở thói
ngông cuồng?
Gã họ Dư cười nói: -Giả lão nhị! Người ta đang chửi đổng đấy. Lão thử đoán
xem "con thỏ" đó thóa mạ ai nào?
Nguyên Lâm Bình Chi tướng mạo giống hệt mẫu thân chàng, lại mày thanh
mắt sáng, vẻ người xinh đẹp khác thường. Ngày thường hễ gã trai nào nheo
mắt ngó chàng một cái là chàng cho ngay cái bạt tai. Bây giờ hán tử kia lại
nhại chàng bằng danh từ "con thỏ" thì chàng còn nhịn làm sao được?
Chàng liền vớ ngay hồ rượu liệng qua.
Hán tử họ Dư né tránh, hồ rượu bắn ra đám cỏ ngoài tửu quán. Rượu đổ ra
tung tóe.
Sử tiêu đầu và Trịnh tiêu đầu liền đứng lên chạy đến bên hai gã kia.
Gã họ Dư cười nói: -Thằng nhỏ đó mà làm cô đào lên hí đài múa hát thì còn có
thể thu hút được một số khán giả, chứ muốn đấu võ thì không được đâu.
Trịnh tiêu đầu quát lên: -Vị này là thiếu tiêu đầu Phước Oai tiêu cục. Ngươi
dám đến đây vuốt râu hùm thì thiệt là lớn mật.
Hắn chưa dứt lời đã vung quyền đánh vào mặt đối phương. Gã hán tử họ Dư
xoay tay trái một cái chụp vào huyệt mạch môn Trịnh tiêu đầu rồi đẩy mạnh
một cái. Trịnh tiêu đầu đứng không vững, người hắn đụng mạnh vào cái bàn
gỗ. Rắc rắc mấy tiếng vang lên. Hai chân bàn đã gãy rời. Trịnh tiêu đầu bị nắm
chặt cổ tay, người hắn ngã chúi về phía trước. Hán tử họ Dư giơ khuỷu tay lên
thúc mạnh xuống sau gáy Trịnh tiêu đầu khiến hắn không sao đứng dậy được.
Trịnh tiêu đầu tuy chưa được kể vào hàng cao thủ trong Phước Oai Tiêu Cục,
nhưng cũng không phải là hạng tầm thường.
Sử tiêu đầu thấy họ Trịnh bị hán tử kia mới đánh một đòn đã ngã chúi thì biết
đối phương là là một nhân vật có lai lịch. Hắn liền hỏi: -Tôn giá là ai? Đã là bạn
đồng đạo võ lâm, chẳng lẽ lại coi Phước Oai tiêu cục không vào đâu?
Hán tử họ Dư cười lạt đáp: -Phước Oai tiêu cục ư? Ta chưa nghe nói đến cả.
Cái đó làm trò gì?
Lâm Bình Chi vọt người lại quát: -Cái đó chỉ chuyên đánh hạng chó má!
Chàng vừa quát vừa phóng chưởng bên trái đánh ra. Rồi không chờ đòn này
đánh tới nơi, tay phải lại xuyên qua tay trái phóng luôn chưởng thứ hai. Đó là
chiêu "Vân lý càn khôn" trong phép "Phiên thiên chưởng" tổ truyền của nhà
chàng.
Gã họ Dư nói: -Bữa nay có một cặp đào hát chứ không phải một ...
Gã vung chưởng lên gạt. Còn tay phải nhằm chụp xuống vai bên hữu Lâm Bình
Chi. Lâm Bình Chi lún thấp vai bên hữu xuống, tay phải phóng chưởng đánh
ra. Gã họ Dư nghiêng đầu né tránh. Không ngờ "Phiên thiên chưởng" gia
truyền của nhà họ Lâm biến hóa kỳ diệu vô cùng. Gã họ Dư vừa thấy mình
tránh được một quyền thì quyền bên trái Lâm Bình Chi đột nhiên xòe ra, biến
quyền thành chưởng. Quyền đang bổ thẳng xuống, chưởng đột nhiên quét tạt
ngang thành chiêu "Vụ lý khán hoa". "Bốp" một tiếng! Gã họ Dư bị một cú tát
tai. Gã tức giận phóng cước đá Lâm Bình Chi. Lâm Bình Chi xuyên sang mé
hữu trả lại một cước.
Lúc này Sử tiêu đầu đã đang động thủ cùng hán tử họ Giả.
Gã Bạch Nhị lại nâng Trịnh tiêu đầu dậy.
Trịnh tiêu đầu ngoác miệng ra mà chửi rủa. Hắn nhảy vào giáp công hán tử họ
Dư. Nhưng Lâm Bình Chi bảo hắn: -Ngươi qua bên kia giúp Sử tiêu đầu. Con
chó này để mình ta phát lạc cũng xong.
Trịnh tiêu đầu biết chàng có tính cương cường, hiếu thắng, không muốn người
khác vào trợ chiến thành thế hai người đánh một. Hắn liền lượm lấy cái chân
bàn gãy quay sang đánh gã họ Giả.
Hai tên chạy cờ hiệu Bạch Nhị, Thất Trần chạy ra ngoài cửa. Một tên rút thanh
bảo kiếm ở bên yên ngựa của Lâm Bình Chi, còn một tên cầm cây đinh ba trỏ
vào mặt gã họ Dư mà thóa mạ. Trong tiêu cục thì những tên này võ nghệ tầm
thường, nhưng chúng chuyên việc chạy cờ, xướng tiêu hiệu nên thanh âm rất
vang dội. Hai gã chửi mắng bằng tiếng thổ âm Phúc Châu, nên hai gã kia
người ở Tứ Xuyên chẳng hiểu gì cả, nhưng chúng cũng biết đó là những câu
chẳng tốt đẹp gì.
Tát lão đầu ở trong bếp cũng đã chạy ra. Uyển nhi đứng tựa vào gia gia. Hiển
nhiên nàng khiếp sợ vô cùng.
Lâm Bình Chi động thủ đã đến lúc hào hứng. Tiện đà chàng đá bàn ghế trong
quán bắn vào một xó rồi lần lượt thi triển những chiêu thức mà phụ thân
chàng đã truyền thụ cho.
Lâm Bình Chi bắt đầu luyện võ từ ngày lên sáu. Đến nay chàng đã có 12 năm
công phu. Về môn "Phiên thiên chưởng" suốt 12 năm trời không gián đoạn một
ngày nào, ít ra chàng đã luyện có đến hàng vạn lần nên thành thuộc lắm rồi.
Ngày thường chàng cùng các vị tiêu sư phân tích, chiết giải chưởng pháp.
Một là chàng đã luyện môn chưởng pháp tối truyền này đến chỗ tinh diệu phi
thường. Hai là đối với tiêu chủ nhân quật cường hiếu thắng, ai cũng nhường
nhịn vài phần, chẳng tội gì mà đem thực lực ra tranh thắng với chàng, để đi
đến chỗ cả hai bên cùng bị hại. Vì thế nên tuy chàng đã thâu lượm được nhiều
kinh nghiệm lâm địch, nhưng gặp cuộc tỷ đấu chân chính lại rất ít. ở trong và
ngoài thành Phúc Châu, chàng họa hoằn cũng có khi động thủ, nhưng toàn là
những hạng mèo què chưa sạch nước cản thì địch làm sao lại với tuyệt nghệ
của nhà họ Lâm. Chỉ trong mấy chiêu là chàng đã đánh người ta mặt mũi sưng
húp lên phải chạy trốn ngay. Lần này Lâm Bình Chi động thủ với gã hán tử họ
Dư, mới trong mười mấy chiêu mà tính khí kiêu căng của chàng đã bị chùn
nhụt. Chàng biết đối phương là tay đáo để, vì chàng đã thi triển chưởng pháp
đến chỗ biến ảo kỳ diệu đánh trúng vào vai, vào ngực gã ba chưởng mà gã
vẫn chưa coi ra gì. Miệng gã không ngớt nói trăng, nói cuội: -Tiểu huynh đệ!
Ta càng nhìn tiểu huynh đệ càng thấy rõ chú không phải là đàn ông, mà nhất
định là một vị đại cô nương hóa trang. Má chú vừa trắng lại vừa hồng. Chú cho
ta hôn một cái vào mặt có hay hơn không, tội gì mà choảng nhau hoài?
Gã họ Dư còn dơ miệng nói nhăng, đủ tỏ ra đối với Lâm Bình Chi gã chẳng
quan tâm gì mấy.
Lâm Bình Chi thấy gã ăn nói hỗn xược, dám đem mình ra làm trò chơi thì
chàng cáu giận vô cùng.
Chàng lại đưa mắt nhìn qua bên kia thì thấy hai tiêu đầu họ Sử và họ Trịnh
giáp công hán tử họ Giả mà vẫn kém thế.
Trịnh tiêu sư bị một quyền đánh trúng mũi khá nặng, máu tươi chảy ra làm cho
vạt áo loang lổ đỏ lòm.
Lâm Bình Chi càng phóng chưởng đánh nhanh hơn. Bỗng nghe "bốp" một
tiếng. Gã họ Dư lại trúng một cái tát tai. Đòn này chàng đánh rất nặng.
Gã họ Dư tức quá gầm lên: -Con rùa nhỏ này thiệt ngu ngốc không biết gì. Lão
gia thấy ngươi xinh đẹp như một vị tiểu cô nươn...
Ebook miễn phí tại : www.SachMoi.net
Phước Oai Tiêu Cục oai to phước lớn
001 Trong tửu quán phát sinh án mạng
002 Lâm Chấn Nam thử tài con trẻ
003 Phước Oai tiêu cục phát sinh biến cố
004 Những trò biến ảo trong quán rượu
005 Hai chục tiêu đầu uổng mạng theo
006 Cái chết bí ẩn của Hoa tiên sinh
007 Lâm Chấn Nam khám phá Tồi Tâm Chưởng
008 Cuộc tỷ đấu giữa Thanh Thành và tiêu cục
009 Trong phạn điếm thiếu nữ ra oai
010 Hào kiệt ngang nhiên uống rượu độc
011 Tìm song thân hào kiệt lên đường
012 Cuộc do thám phân cục Trường Sa
013 Nguyên nhân rút lui của Lưu Chính Phong
014 Cô gái bán rượu lại xuất hiện
015 Những chuyện giữa bọn đồ đệ Hoa Sơn
016 Phái Thanh Thành luyện kiếm đêm ngày
017 "Tịch Tà Kiếm" đả bại Trường Thanh
018 Dư Thương Hải mưu đồ đại sự
019 Trong quán trà chạm trán cao nhân
020 Vạn lý Độc hành Điền Bá Quang
021 Bên bờ suối Nghi Lâm gặp nạn
022 Lệnh Hồ Xung giải cứu ni cô
023 Điền Bá Quang trổ tài thần võ
024 Hồ Xung dùng trí khích Bá Quang
025 La Nhân Kiệt thủ đoạn đê hèn
026 Trong Lưu phủ dị nhân xuất hiện
027 Tiểu cô nương mạt sát Dư Thương Hải
028 Khúc Phi Yến xin thuốc cứu người
029 Người bị thương đó là ai?
030 Kiếm ni cô quần hùng vào kỹ viện
031 Gặp nguy nan hào kiệt khuất thân
032 Hỗn Nguyên Công giải cứu thiếu tiêu đầu
033 Cô gái bán rượu lại xuất hiện
034 Nghe chuyện Linh San, tiểu ni đau lòng
035 Nỗi lòng bí ẩn của ni cô
036 Niệm bồ tát giải nạn ân nhân
037 Lưu Chính Phong thụ chức triều đình
038 Bọn Tung Sơn uy hiếp Lưu gia
039 Lưu Chính Phong kết bạn tà ma
040 Vì bạn vàng toàn gia mắc nạn
041 khúc Tiếu Ngạo từ đây bặt tiếng
042 Sợ lộ chuyện Phí Bân hạ sát thủ
043 Sắp chết mà vẫn còn mê nhạc điệu
044 Lâm Chấn Nam ủy thác di ngôn
045 Lệnh Hồ Xung trổ tài miệng lưỡi
046 Vô song vô đối Ninh thị nhất kiếm
047 Ngọc Nữ Phong, Hồ Xung sám hối
048 Sư huynh, sư muội chan chứa thâm tình
049 Hất bảo kiếm, Hồ Xung hối hận
050 Những bộ xương khô trong mật động
051 Lâm Bình Chi đả bại Lục Hầu Nhi
052
053
054
055
056
057
058
059
060
061
062
063
064
065
066
067
068
069
070
071
072
073
074
075
076
077
078
079
080
081
082
083
084
085
086
087
088
089
090
091
092
093
094
095
096
097
098
099
100
101
102
103
104
105
106
107
108
109
Nhớ sư muội, Hồ Xung lâm bệnh
Lệnh Hồ Xung luyện võ trừ gian
Lệnh Hồ Xung đoạt kiếm sư nương
Điền Bá Quang xuất hiện đột ngột
Thua võ công trổ tài miệng lưỡi
Lệnh Hồ Xung dùng kế hoãn binh
Lệnh Hồ Xung mấy lần bại trận
Phong Thanh Dương chỉ điểm kiếm pháp
Hồ Xung luyện Độc Cô Cửu Kiếm
Điền Bá Quang thua trận bỏ đi
Núi Hoa Sơn phát sinh biến cố
Hồ Xung dùng trí khích quái nhân
Cuộc tranh luận giữa hai phe kiếm, khí
Lục Tiên xé xác Thành Bất Ưu
Hồ Xung khốn đốn vì trị thương
Di ngôn huyền bí đoán không ra
Sợ lục tiên, thầy trò lánh nạn
Rời tiểu xá gặp Điền Bá Quang
Khi lâm tử nắm tay kết bạn
Trị nội thương, Bất Giới ra tay
Lục Hầu Nhi thọ tử bất ngờ
Bọn che mặt lăng nhục phái Hoa Sơn
Giữ thanh danh, Hồ Xung liều mạng
nhờ Cửu Kiếm, Hồ Xung thắng địch
Nhạc Bất Quần hoài nghi đệ tử
Kim Đao Vô địch Vương Nguyên Bá
Lệnh Hồ Xung thóa mạ vương gia
Gặp cơ duyên, nhạc phổ tặng kỳ nhân
Đau lòng thay kẻ ở người đi
Sát Nhân Danh Y Bình Nhất Chỉ
Bạch phát Đồng tử Nhâm Vô Cương
Bình Nhất Chỉ cũng đành thúc thủ
Càng say ta phải biết cho đủ điều
Tổ Thiên Thu trộm thuốc cứu người
Đôi trai gái bị cướp giữa đêm khuya
Hoàng Hà quái khách bắt Lệnh Hồ Xung
Cắt máu chữa người, Hồ Xung kiệt lực
Hán tử cầm cờ trắng là ai?
Ngũ Tiên Giáo xuất hiện trên sông
Phép chữa bệnh ly kỳ của cô gái Miêu
Khéo phỉnh phờ thoát nạn tan thây
"Tịch Tà Kiếm Phổ" lạc vào tay ai?
Gò Ngũ Bảo quần hào tụ hội
Chữa người không khỏi đành tự giết mình
Cứu ân nhân, hào kiệt ra oai
Nữ dị nhân nhiều phương thuốc lạ
Nữ dị nhân tỷ đấu Phương Sinh
Nữ dị nhân là trang tuyệt sắc
Nuôi hào kiệt, giai nhân bắt ếch
Thánh cô ra lệnh giết người yêu
Xót người yêu tỏ dạ quan hoài
Lão cao gầy mặc bạch bào
Hồ Xung đả bại Tang Nhất đạo nhân
Xót hào kiệt, dốc lòng giải cứu
Tiếng rú thê thảm chìm sâu đáy vực
Hấp Công Nhập Địa tiểu pháp
Muốn vào trang trổ tài miệng lưỡi
Huyền Thiên Chỉ biến nước thành băng
110
111
112
113
114
115
116
117
118
119
120
121
122
123
124
125
126
127
128
129
130
131
132
133
134
135
136
137
138
139
140
141
142
143
144
145
146
147
148
149
150
151
152
153
154
155
156
157
158
159
160
161
162
163
164
165
166
167
Hướng Vấn Thiên khoe tài của bạn
Hồ Xung đả bại Đinh Kiên và Tứ Trang Chúa
Ngốc Bút Ông và Hắc Bạch Tử cũng thua luôn
Đại trang chúa cũng chịu thất bại
Giang Nam tứ hữu cử người tái đấu
Xuống đường hầm, hào kiệt nghi ngờ
Hồ Xung đề nghị thả tù nhân
Cuộc đấu kiếm giữa Hồ Xung và lão Nhậm
Chốn hắc lao dào dạt sóng lòng
Nghĩ thâm mưu gạt kẻ thâm mưu
Hồ Xung tính kế lừa địch
Thoát lao tù muốn cứu ân nhân
Hồ Xung do thám Mai Trang
Đầu hàng phải uống Não Thần Đan
Trả bản đàn, Chung Công tự vận
Tiên Hà Lĩnh chạm trán tà ma
Tiên Hà Lĩnh chạm trán tà ma
Giả say sưa cản lối bọn Hằng Sơn
Trong hẻm núi, phái Hằng Sơn bị khốn
Mượn bồ câu, Định Tĩnh đưa thơ
Trại 28, quần ni mất tích
Bọn Tung Sơn tính bài giậu đổ bìm leo
Hồ Xung giải cứu Nghi Lâm
Thấy giày mũ biết đường theo lối
Bình Chi và Linh San lại xuất hiện
Phải chăng kiếm phổ chép vào cà sa?
Hối lỗi mình hào kiệt than thân
Lập kiếm trận bao bây phường giảo quyệt
Bênh hào kiệt xỉ mạ Bất Quần
Tịch Tà Kiếm Phổ lại mất tích
Vì chua ngoa, thiếu nữ bị thương
Phái Tung Sơn bại lộ âm mưu
Toan đục thuyền, song phi ngư bị bắt
Nỗi đau khổ của Nghi Lâm
Mạc Đại tiên sinh cảm người nghĩa hiệp
Hoàng Khảo Bình quần hào tụ hội
Đón thánh cô cờ mở trống rong
Anh hùng mới biết tài hào kiệt
Vì mạo hiểm, Hồ Xung thủ thắng
Xót sư thái, hào kiệt khóc ròng
Núi Thiếu Thất quần hùng bị hãm
Toan thoát hiểm quần hùng thất bại
Thấy đường hầm quần hùng thoát hiểm
Cuộc khẩu chiến giữa hai phe chánh tà
Ai đáng phục? Ai không đáng phục?
Nhậm Ngã Hành đả bại Phương Chứng
Hồ Xung bại lộ hành tung
Quyết thắng đồ nhi, tiên sinh thẹn mặt
Nhậm tiểu thư kể lể khúc nôi
Biến diễn kinh hồn trên đất tuyết
Bọn ác nhân bắn tên giết ngựa
Hai phen cự tuyệt vào Ma giáo
Hồ Xung tiếp nhiệm chưởng môn
Lễ mừng trọng hậu của Đông Phương Bất Bại
Phái Hằng Sơn thu nạp nam đồ
Chùa Huyền Không hội nghị tay ba
Những mưu sâu của Nhạc Bất Quần
Trên cầu treo, hào kiệt lâm nguy
168
169
170
171
172
173
174
175
176
177
178
179
180
181
182
183
184
185
186
187
188
189
190
191
192
193
194
195
196
197
198
199
200
201
202
203
204
205
206
207
208
209
210
211
212
213
214
215
216
217
218
219
220
221
222
223
224
Nhậm, Hướng hai người lại xuất hiện
Đoàn người giả dạng lên Hắc Mộc Nhai
Đông Phương Bất Bại đi đâu mất?
Đông Phương Bất Bại là đàn bà?
Đông Phương Bất Bại một chọi bốn
Thầy trò bỉ ổi, hào kiệt than thầm
Quần hào ra đi đột ngột
Bất Giới hòa thượng lại xuất hiện
Bởi tương tư mặt võ mình gầy
Phong Thiền Đài tụ hội quần hùng
Chống thiên môn, Ngọc Cơ phản nghịch
Đào Cốc Lục Tiên nhục mạ Tả Lãnh Thiền
Đào Cốc Lục Tiên đề nghị tùm lum
Bị đuối lý, Ngọc Cơ nổi nóng
Đào Cốc Lục Tiên đề cử Lệnh Hồ Xung
Linh San đả bại cao thủ Thái Sơn và Hành Sơn
Linh San tỷ kiếm Hồ Xung
Mười ba chiêu kiếm phái Tung Sơn
Ghét gian manh, thiếu phụ trổ tài
Nhạc Bất Quần đấu Tả Lãnh Thiền
Nhạc Bất Quần đoạt chức chưởng môn
Lâm Bình Chi nhục đả Dư Thương Hải
Lâm Bình Chi tái chiến Dư Thương Hải
Linh San chán ngấy chàng bạc hãnh
Lâm Bình Chi đại chiến Mộc Cao Phong
Lâm Bình Chi nhục mạ hiền thê
Giả nhà nông theo dõi bọn Lâm, Nhạc
Những bí ẩn về Tịch Tà Kiếm Phổ
Lâm Bình Chi thổ lộ ân tình
Phái Thanh Thành quyết chí rửa hờn
Lao Đức Nặc thuyết phục Lâm Bình Chi
Trong rừng sâu, cầm sắt hài hòa
Bọn Ma giáo lo mưu bắt địch
Đấu Tịch Tà, Độc Cô thủ thắng
Nhạc Bất Quần phải uống thần đan
Trong khách điếm vẳng nghe tin dữ
Hồ Xung do thám bọn Ma đầu
Tiểu ni cô thổ lộ tâm tình
Ngỡ bóng ma hào kiệt kinh hồn
Linh Quy Các, hào kiệt thụ hình
Kịch câm đạo diễn rất hùng hồn
Bọn ác ôn đột nhập Linh Quy Các
Ham kiếm phổ, ác ôn bỏ mạng
Hồ Xung bày kế giúp Bất Giới
Trong hậu động, quần hùng coi kiếm
Hồ Xung lạc mất người yêu
Trong hậu động, quần hùng bị nạn
Thoát khỏi hang hùm lại gặp ác ôn
Điền Bá Quang cũng có biệt tài
Triều Dương Phong đại hội quần hùng
Cuộc ra mắt của Triều Dương Thần Giáo
Hồ Xung từ biệt người yêu
Hồ Xung rèn luyện nội công
Xung Hư đạo trưởng thiết kế cự địch
Người trong kiệu sao không xuất hiện?
Triều Dương Giáo Chủ bây giờ là ai?
Khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ lại cất tiếng
Phước Oai Tiêu Cục oai to phước lớn
Gió xuân đầm ấm,
Ngàn liu xanh tươi,
Hoa phô sắc thắm,
Hương nức lòng người.
Tiết trời vào buổi đang xuân, ánh dương quang sáng lạn khắp miền Nam.
Trên một đường phố lớn về phía cửa Tây phủ Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến, nổi
lên một tòa nhà, cách kiến trúc thật là hùng vĩ.
Hai bên tả, hữu trước tòa lâu đài này đều dựng một thạch đài. Trên mỗi thạch
đài đều cắm một ngọn cờ xanh cao đến hơn hai trượng. Trên lá cờ mé tả thêu
một con mãnh sư nhe nanh múa vuốt bằng chỉ vàng coi rất oai hùng. Lá cờ
tung bay trước gió, con mãnh sư rung rinh như con vật thiệt. Trên lá cờ mé
hữu thêu bốn chữ vàng: Phước Oai Tiêu Cục.
Bốn chữ lớn này nét bút đanh thép hiển nhiên là thủ bút của một danh gia.
Cổng lớn tòa nhà này sơn đen, sơn đỏ. Những mũ đanh đồng lớn bằng chén
uống trà được đánh bóng sáng loáng. Trên nóc cổng treo một tấm biển sơn
đen thiếp vàng. Biển cũng đề bốn chữ lớn "Phước Oai Tiêu Cục". Phía dưới bốn
chữ lớn có chua hai hàng chữ nhỏ: "Tổng Cục".
Qua cổng bước vào, có hai hàng ghế dài. Trên những hàng ghế này có tám
hán tử võ phục ngồi đó. Gã nào cũng ngực nở, lưng ngay. Tuy bọn họ đang
cười cười nói nói mà vẫn giữ được vẻ oai phong.
Đột nhiên phía sau viện có tiếng vó ngựa dồn dập. Tám tên hán tử này đều
đứng dậy chạy ra cổng lớn thì thấy cửa tây tiêu cục năm con ngựa vọt ra.
Những con ngựa này chạy thẳng về phía cổng lớn. Con ngựa đi đầu toàn thân
lông trắng như tuyết, tuyệt không lẫn một sợi lông tạp sắc nào cả. Yên và bàn
đạp đều viền chỉ bạc. Trên yên một chàng thiếu niên mặc áo ngắn, chừng
mười tám, mười chín tuổi. Trên vai bên tả chàng đậu một con chim ưng dùng
để đi săn. Chàng lưng đeo bảo kiếm, vai khoác trường cung. Tay phải chàng
cầm roi vung lên cho ngựa chạy thật nhanh. Phía sau chàng là bốn người kỵ
mã cũng mặc áo ngắn toàn sắc vàng. Người nào cũng tung lên hạ xuống ở
trên lưng ngựa ăn nhịp với vó ngựa. Vậy mà họ vẫn ung dung như không.
Hiển nhiên họ đều là những tay thiện kỵ. Đoàn người ngựa đến trước cổng lớn
tiêu cục thì ba tên trong tám gã hán tử la lên: -Ha ha! Thiếu tiêu đầu lại đi săn
rồi!
Chàng thiếu niên kia cười ha hả vẫy roi lên không cho nó bật thành tiếng lách
cách. Dưới vế đùi chàng, con ngựa bạch ngửa cổ lên hý một tiếng dài rồi vọt
đi như tên bắn.
Một hán tử la lên: -Bữa nay Sử tiêu đầu lại đem về một con lợn rừng để anh
em đánh chén một bữa say sưa nhé.
Gã hán tử chừng bốn chục tuổi đi sau thiếu niên đáp: -Thế nào cũng có lợn
rừng đấy! Anh em ở nhà đừng ăn uống gì trước, để bụng mà ăn thịt lợn rừng.
Mọi người nghe nói đều cười "ồ".
Năm người kỵ mã chớp mắt đã chạy xa rồi.
Tiêu cục Phước Oai này là một tiêu cục lớn nhất ở miền nam sông Đại Giang.
Tổng tiêu đầu là người họ Lâm, tên gọi Chấn Nam. Tiêu cục này là tổ nghiệp
nhà họ Lâm để lại, truyền cho đến Lâm Chấn Nam là được ba đời. Tổ phụ Lâm
Chấn Nam là Lâm Vin Đồ nhờ có bảy mươi hai đường "Tịch Tà Kiếm Phổ", một
trăm lẻ tám thức "Phiên Thiên Chưởng" và mười tám cây "Ngân Vũ Tin" mà nổi
danh ở Trung Nguyên. Lão mở tiêu cục Phước Oai tại cố hương ở phủ Phúc
Châu. Từ ngày mở tiêu cục, lão làm ăn thuận lợi, mới vẻn vẹn trong khoảng
mười năm mà tiếng dậy như sóng cồn. Ban đầu còn có những tên đại đạo lục
lâm chủ ý đánh cướp trọng tiêu của lão, nhưng với ba môn tuyệt kỹ của Lâm
Vin Đồ: về kiếm, về chưởng và về tên, họ chẳng mất mạng cũng bị tàn phế
hay bị trọng thương. Từ đó tỉnh Phúc Kiến ra Tiên Hà Lĩnh đến phủ Hàng
Châu, qua Giang Tô, Sơn Đông, Hà Bắc cho đến Quan Đông trong sáu tỉnh
miền duyên hải, trên xe tiêu chỉ cần nêu cây cờ có bốn chữ Phước Oai Tiêu
Cục hoặc trong tiêu đoàn có người la lên bốn tiếng tiêu hiệu là "Phước Oai bình
yên" thì bất luận những anh hùng hắc đạo lợi hại đến đâu cũng không dám
dòm ngó nữa.
Tiêu Vin Đồ đến tuổi đại thọ bảy chục mới rửa tay trao tiêu cục lại cho con thứ
là Lâm Trọng Hùng nắm giữ. Người con lớn của Lâm Vin Đồ tên gọi Lâm Bá
Phấn nguyên chân võ cử nhân xuất thân, lập được nhiều công trạng sau thăng
quan lên đến chức Phó tướng. Nhà họ Lâm đã có người làm quan, nên quan
liêu kéo đến chơi bời đi lại không ngớt. Lâm Trọng Hùng lại là người ưa giao du
kết bạn, suốt ngày đêm khách khứa đầy nhà không khỏi có điều ăn uống quá
độ. Năm y bốn mươi tuổi bị bệnh trúng phong mà chết. Thế là Phước Oai tiêu
cục do con y là Lâm Chấn Nam điều khiển. Lâm Chấn Nam vốn được tổ phụ là
Lâm Vin Đồ tự mình ra tay truyền thụ võ công. Năm lão 70 tuổi, một hôm ăn
mừng thượng thọ mở yến tiệc lớn để khoản đãi các lộ anh hùng. Trong khi
đang dự tiệc Lâm Vin Đồ sai cháu là Lâm Chấn Nam din võ múa vui. Năm ấy
Lâm Chấn Nam mới mười sáu tuổi mà đã dùng chưởng phong một bàn tay
quạt tắt hết đèn đuốc, phóng ngân tin bắn trúng đích. Các vị anh hùng thấy
thế đều trầm trồ khen ngợi, đồng thanh nói: -Lâm lão anh hùng thật là tốt
phước, trong nhà được người tài ba kế nghiệp. Phước Oai Tiêu Cục mà đến
tay Lâm Chấn Nam điều động tất nhiên lừng lẫy tiếng tăm, cơ phát đạt không
biết đến đâu mà lường.
Lâm Chấn Nam quả nhiên không phụ tấm lòng mong mỏi của mọi người.
Chẳng những y dựng được phân cục khắp sáu tỉnh miền duyên hải, mà cả
năm tỉnh miền nam là Quảng Đông, Giang Tây, Hồ Nam, Hồ Bắc và Quảng Tây
chỗ nào cũng có phân cục của Phước Oai tiêu cục. Mọi người trên chốn giang
hồ mỗi khi đề cập đến Phước Oai tiêu cục đều giơ ngón tay cái lên nói: -Phước
Oai tiêu cục oai to phước lớn.
001
Trong tửu quán phát sinh án mạng
Phước Oai tiêu cục, ngoài tổng cục ra có thêm 12 phân cục. Tiêu cục này tiền
nhiều thế mạnh, nắm được rất nhiều tay cao thủ võ lâm.
Trong vòng hai chục năm nay nhiều lộ ở các tỉnh không được yên tĩnh, cũng có
một số người bảo tiêu gặp phải mấy vụ rắc rối, nhưng những tay hảo thủ
trong 12 tiêu cục mà kéo hết ra thì những vụ tày đình cũng giải quyết ngay
được.
Lâm Chấn Nam phu nhân người họ Vương cũng là dòng dõi danh gia võ lâm.
Tuy bản lãnh phu nhân không cao cường cho lắm, song phụ thân bà ta là Kim
Đao Vô Địch Vương Nguyên Bá làm chưởng môn phái Kim Đao ở Lạc Dương
thì dưới trướng lại lắm nhân tài xuất chúng.
Sau khi hai họ Lâm, Vương kết thông gia rồi, hai nhà chiếu cố lẫn nhau, tiêu
cục Phước Oai liền được một lực lượng rất lớn viện trợ cho.
Vương phu nhân chỉ sinh hạ được một cậu con trai là Lâm Bình Chi.
Lâm Bình Chi từ thuở nhỏ được phụ thân săn sóc, rất gắt gao và dạy chàng ba
môn tuyệt kỹ là kiếm, chưởng và tin. Có lúc chàng còn được mẫu thân truyền
đao pháp của phái Kim Đao cho. Lâm Chấn Nam lại mời một vị thâm nho để
dạy Lâm Bình Chi đọc sách. Nhưng chàng không thích học chữ, thường trong
ba ngày thì có đến hai ngày trốn học. Năm nay chàng đã mười tám tuổi mà
chưa học hết tứ thư. May ở chỗ Lâm Chấn Nam chỉ muốn chàng chuyên về
nghề võ, không mong chàng đọc sách để thi đỗ hoặc đạt tới bước công danh,
nên chàng trốn học hay không, ông cũng chẳng hỏi đến.
Hôm ấy Lâm Bình Chi đem hai vị tiêu đầu họ Sử và họ Trịnh cùng hai tên chạy
cờ hiệu là Bạch Nhị, Trần Thất trong tiêu cục theo chàng đi săn ở ngoài thành
phía Tây.
Lâm Bình Chi cưỡi ngựa bạch. Con ngựa này là một giống ngựa danh câu ở
Tây vực mà bà ngoại chàng đã mua để mừng ngày sinh nhật năm chàng 17
tuổi. Nó chạy nhanh như gió nên chàng rất quý.
Năm người kỵ mã vừa ra khỏi cổng thành Lâm Bình Chi thúc mạnh vế một cái,
con ngựa tung cao bốn vó bay lao đi rất mau. Chỉ trong khoảnh khắc là đã bỏ
rơi bốn con ngựa kia ở lại đằng sau khá xa.
Lâm Bình Chi cho ngựa chạy lên sườn núi rồi thả chim ưng cho bay vào rừng.
Có một đôi thỏ vàng chạy ra. Lâm Bình Chi tháo cung ở trên lưng xuống, móc
lấy một mũi tên trong túi da đeo ở bên yên ngựa.
Chàng giương cung, lắp tên bắn đến tách một phát. Một con thỏ trúng tên
ngã liền, còn một con nữa vội chạy trốn vào trong bụi cỏ rậm, chẳng thấy đâu
nữa.
Trịnh tiêu đầu vọt ngựa tới nơi vừa cười vừa trầm trồ: -Tiêu pháp của Thiếu
tiêu đầu thật là tuyệt diệu!
Bỗng nghe Bạch Nhị ở mé tả khu rừng la gọi: -Thiếu tiêu đầu! Lại đây mau!
Chỗ này có dã kê.
Lâm Bình Chi phóng ngựa chạy tới, thấy một con bạch trĩ ở trong rừng bay ra.
Chàng bắn một phát nhưng không trúng, mũi tên lướt qua đầu con dã kê.
Chàng liền vung roi ngựa vụt đánh véo một cái.
Con dã kê trúng roi rớt xuống. Những lông ngũ sắc của nó rụng ra tung bay
trước gió.
Cả năm cùng cười rộ.
Sử tiêu đầu cất tiếng khen: -Phát roi này của thiếu tiêu đầu, đừng có nói con
dã kê mà là con chim ưng lớn cũng phải nhào xuống.
Năm người chạy lui chạy tới trong khu rừng. Hai vị tiêu đầu cùng hai tên đuổi
muông săn đều muốn dâng công Lâm Bình Chi, cứ dồn chim muông cho chạy
đến trước mặt chàng, dù họ có gặp dịp may cũng không hạ thủ.
Cuộc săn bắn kéo dài chừng hơn một giờ, Lâm Bình Chi bắn được đôi thỏ
rừng, và một cặp dã kê, nhưng không được một con thú lớn nào như lợn rừng,
hươu, nai cả. Chàng chưa được hoàn toàn thỏa mãn, liền nói: -Chúng ta qua
khu rừng trước mặt kia săn một lúc nữa.
Sử tiêu đầu bụng bảo dạ: -Nếu còn qua bên đó thì anh chàng thiếu tiêu đầu
này tất săn bắn cho đến tối mịt mới chịu ra về.
Bọn mình sẽ bị phu nhân trách oán.
Nghĩ vậy hắn liền nói: -Trời sắp tối rồi mà trong khu rừng đó toàn đá mọc nhọn
hoắt. Trong bóng tối mò, vó con bạch mã tất bị thương mất. Để sáng mai
chúng ta đi sớm hơn sẽ qua đó chắc săn được lợn rừng.
Sử tiêu đầu đã biết Lâm Bình Chi bản tính ngang ngạnh khuyên can cách nào,
chàng cũng không chịu nghe. Nhưng chàng quý con bạch mã hơn cả tính
mạng, hắn liền nhắm vào yếu điểm đó để can ngăn tiểu chủ nhân.
Quả nhiên Sử tiêu đầu vừa nói vậy, Lâm Bình Chi vỗ vào đầu ngựa đáp: -Con
tiểu tuyết long này thông minh lắm, quyết nó không dẫm lên đá nhọn đâu. Có
điều ta sợ bốn con ngựa của các ngươi thì không được thế. Thôi được! Chúng
ta quay về đi kẻo làm bể đít gã Thất Trần.
Năm người cùng cười ồ rồi bắt ngựa quay đầu.
Lâm Bình Chi phóng ngựa chạy vọt đi nhưng không theo đường cũ lại vọt qua
mé bắc. Chàng cho ngựa phi nước đại một hồi, sau hết hứng mới cho đi thong
thả lại.
Bỗng thấy trên đường phía trước có treo một cái một cái chiêu bài bán rượu.
Trịnh tiêu đầu đề nghị: -Thiếu tiêu đầu! Chúng ta thử vào uống một chén xem
sao? Nhắm rượu bằng thịt thỏ tươi và thịt kê nướng thì thật là tuyệt!
Lâm Bình Chi cười đáp: -Té ra ngươi theo ta đi săn là giả dối, uống rượu mới lá
chính đề. Nếu không cho uống thỏa thích thì bữa mai lại vênh vênh cái mặt
không chịu đi nữa.
Chàng nói rồi lẹ làng nhảy xuống ngựa, đủng đỉnh tiến vào trong quán.
Lâm Bình Chi đi thẳng vào cửa quán rượu. Mọi khi lão chủ quán người họ Thái
thấy chàng tới nơi là chạy ra đón lấy dây cương vồn vã chào hỏi và đưa ra
chẳng thiếu lời chúc tụng: -Bữa nay thiếu tiêu đầu đi săn chắc là được nhiều
món dã vị ngon lành. Tin pháp của thiếu tiêu đầu thần diệu phi thường, trên
đời hiếm có.
Nhưng bữa nay khác với mọi lần, Lâm Bình Chi tới nơi thấy trong tửu quán
lặng ngắt. Bên lò
rượu chỉ có một thiếu nữ áo xanh tóc trên đầu buộc lại thành hai bím và cài
một cái cành thoa mộc mạc.
Thiếu nữ đang mải trông nom việc cất rượu. Nàng quay mặt vào phía trong.
Thấy có người đến cũng chẳng quay đầu nhìn ra.
Trịnh tiêu đầu lên tiếng hỏi bô bô: -Lão Thái đâu? Sao không ra dắt ngựa?
Hai tên chạy cờ hiệu: Bạch Nhị và Thất Trần kéo chiếc ghế dài ra, lấy tay áo
phủi bụi bặm để
chủ nhân ngồi.
Sử, Trịnh hai vị tiêu đầu ngồi mé dưới bồi tiếp Lâm Bình Chi. Còn hai tên hầu
Bạch Nhị và Thất Trần thì ngồi riêng một chỗ.
Bỗng nghe phía trong có tiếng người ho hắng, rồi một lão già đầu tóc bạc phơ
bước ra chào: -Mời quan khách ngồi chơi. Các vị có xơi rượu không?
Lão nói nghe khẩu âm lạ tai chứ không phải người địa phương này.
Triệu tiêu đầu xẵng giọng đáp: -Chẳng uống rượu, dễ thường vào đây uống trà
chăng? Hãy lấy đem đây ba cân Trúc diệp thanh.
Hắn lại hỏi luôn: -Lão Thái đi đâu? Quán rượu này đổi chủ rồi chăng?
Lão kia đáp: -Dạ, dạ! Xin có ngay.
Lão quay vào bảo thiếu nữ: -Uyển nhi! Lấy ba cân trúc diệp thanh để quan
khách uống.
Rồi lão nói tiếp: -Tiểu lão họ Tát, nguyên quán ở đây. Tiểu lão xuất ngoại từ
thuở nhỏ làm nghề buôn bán xuồng xĩnh để sinh nhai. Con trai, con dâu chết
hết rồi. Tiểu lão nghĩ tới câu "Cáo chết ba năm quay đầu về núi" nên đem con
cháu này về cố hương. Ngờ đâu bỏ nhà đi năm chục năm trời, bao nhiêu thân
bằng cố hữu nơi quê nhà chẳng còn một ai. May mà gặp lão Thái đây không
muốn hành nghề nữa, bán quán này lại cho tiểu lão lấy ba chục lạng bạc. Hỡi
ôi! Bây giờ về đến cố hương rồi, nghe chuyện người ta nói, trong lòng chẳng
lấy chi làm thích thú nữa.
Giữa lúc này, thiếu nữ áo xanh cúi đầu đem một cái bàn gỗ kê ở trước mặt bọn
Lâm Bình Chi, nàng đặt đũa chén xuống mặt bàn rồi lại cúi đầu lui ra. Thủy
chung nàng vẫn chẳng dám nhìn khách một cái nào.
Lâm Bình Chi thấy cô gái thân hình mũm mĩm, nhưng nước da bánh mật. Mặt
nàng lại rỗ như cái tổ ong bầu. Chàng cho đây là lần đầu tiên cô làm nghề bán
rượu, nên cử chỉ hãy còn ngượng nghịu cũng không để ý.
Sử tiêu đầu cầm một con dã kê và một thỏ rừng đưa cho lão Tát bảo: -Lão
đem mổ và rửa cho sạch sẽ rồi nấu nướng làm hai bát.
Lão Tát đáp: -Dạ, dạ! Các vị muốn nhắm rượu thì hãy tạm dùng ít thịt bò đậu
phụng ...
Uyển nhi nghe ông nói thế, nàng không chờ ông sai bảo liền đi lấy thịt bò và
mấy thứ rau đậu đặt lên bàn.
Trịnh tiêu đầu giới thiệu: -Lâm công tử đây là thiếu tiêu đầu Phước Oai tiêu
cục. Thiếu tiêu đầu là bậc thiếu niên anh hùng, chuyên làm việc nghĩa hiệp,
vung tiền như cỏ rác. Nếu lão nấu hai món kia ngon lành vừa dạ thiếu tiêu đầu
thì số bạc vốn ba chục lạng của lão đó chẳng mấy ngày thu về đủ.
Tát lão đầu nói: -Dạ, dạ! Tiểu lão xin đa tạ.
Rồi lão xách con dã kê và con thỏ rừng đi ra ngoài.
Trịnh tiêu đầu rót rượi vào ly cho Lâm Bình Chi và Sử tiêu đầu rồi tự rót vào ly
của mình. Hắn nâng ly rượu ngửa cổ lên uống một hơi cạn sạch. Hắn thò đầu
lưỡi ra liếm mép rồi nói: -Quán đổi chủ, nhưng rượu vẫn y nguyên, không biến
đổi mùi vị. Hắn rót ly nữa toan uống, bỗng nghe có tiếng vó ngựa vọng lại.
Hai người kỵ mã từ mé bắc đường quan đạo đi tới. Hai con ngựa này chạy rất
nhanh, loáng cái đã đến ngoài cửa quán rượu.
Một người lên tiếng: -Nơi đây có quán rượu. Hãy vào uống mấy ly đã!
Sử tiêu đầu qua lại nhiều trên chốn giang hồ. Hắn nghe khẩu âm biết ngay là
người ở Xuyên Tây.
Mọi người quay đầu nhìn ra cửa quán thấy hai hán tử đầu đội nón lá, mình
mặc áo bào xanh.
Hai hán tử buộc ngựa vào gốc cây, bỏ nón ra rồi đi vào trong quán. Chúng liếc
mắt ngó qua bọn Lâm Bình Chi một cái rồi oai vệ ngồi xuống.
Hai hán tử này đều đầu quấn vải trắng, mình mặc áo xanh ra vẻ văn nhân.
Chân hai gã đi dép mũ.
Sử tiêu đầu biết cách ăn mặc này là đúng kiểu Xuyên Tây. Sở dĩ họ đội khăn
trắng là có ý để tang Gia Cát Lượng mất đi. Nhân Võ Hầu được người đất
Xuyên rất kính yêu như một đấng thần minh, họ để tang ông rồi tục đó đã hơn
ngàn năm, chiếc khăn trắng vẫn không rời khỏi đầu họ.
Lâm Bình Chi thấy cách phục sức của hai hán tử như vậy rất lấy làm kỳ, bụng
bảo dạ: -Mấy người này văn chẳng ra văn, võ chẳng ra võ, điệu bộ thật là cổ
quái.
Bỗng nghe gã ít tuổi la lên: -Lấy rượu đây! Lấy rượu đây! Này Giả huynh tỉnh
Phúc Kiến lắm núi quá, đi nhiều rất hại sức
ngựa.
Uyển nhi cúi đầu đến trước mặt hai hán tử nói rất khẽ: -Các vị dùng rượu gì?
Tuy thanh âm nói nhỏ nhưng rất trong trẻo lọt vào tai. Gã hán tử ít tuổi ngẩn
người ra một chút rồi nổi lên tràng cười ha hả.
Gã hán tử kia vừa cười rộ vừa thò tay đưa vào dưới cằm cô bé nâng cho ngẫng
mặt lên để nhìn, vì lúc nào cô cũng cúi đầu xuống. Gã cười nói: -Đáng tiếc ôi là
đáng tiếc.
Cô bé sợ quá vội lùi lại.
Hán tử họ Giả cười nói: -Vị cô nương này bắp thịt nở nang có vẻ ngon lắm.
Nhưng lão Dư mà động vào cô ta thì cái mặt hổ phù của cô nổi lên dữ lắm đó.
Gã hán tử họ Dư lại cười ha hả.
Lâm Bình Chi thấy thái độ ngông cuồng của hai gã hán tử kia, tức giận đầy
ruột, giơ tay phải lên đập xuống bàn đánh chát một tiếng rồi quát hỏi: -Hai
con chó đui mắt ở đâu mà dám đến đất Phúc Châu chúng ta đây giở thói
ngông cuồng?
Gã họ Dư cười nói: -Giả lão nhị! Người ta đang chửi đổng đấy. Lão thử đoán
xem "con thỏ" đó thóa mạ ai nào?
Nguyên Lâm Bình Chi tướng mạo giống hệt mẫu thân chàng, lại mày thanh
mắt sáng, vẻ người xinh đẹp khác thường. Ngày thường hễ gã trai nào nheo
mắt ngó chàng một cái là chàng cho ngay cái bạt tai. Bây giờ hán tử kia lại
nhại chàng bằng danh từ "con thỏ" thì chàng còn nhịn làm sao được?
Chàng liền vớ ngay hồ rượu liệng qua.
Hán tử họ Dư né tránh, hồ rượu bắn ra đám cỏ ngoài tửu quán. Rượu đổ ra
tung tóe.
Sử tiêu đầu và Trịnh tiêu đầu liền đứng lên chạy đến bên hai gã kia.
Gã họ Dư cười nói: -Thằng nhỏ đó mà làm cô đào lên hí đài múa hát thì còn có
thể thu hút được một số khán giả, chứ muốn đấu võ thì không được đâu.
Trịnh tiêu đầu quát lên: -Vị này là thiếu tiêu đầu Phước Oai tiêu cục. Ngươi
dám đến đây vuốt râu hùm thì thiệt là lớn mật.
Hắn chưa dứt lời đã vung quyền đánh vào mặt đối phương. Gã hán tử họ Dư
xoay tay trái một cái chụp vào huyệt mạch môn Trịnh tiêu đầu rồi đẩy mạnh
một cái. Trịnh tiêu đầu đứng không vững, người hắn đụng mạnh vào cái bàn
gỗ. Rắc rắc mấy tiếng vang lên. Hai chân bàn đã gãy rời. Trịnh tiêu đầu bị nắm
chặt cổ tay, người hắn ngã chúi về phía trước. Hán tử họ Dư giơ khuỷu tay lên
thúc mạnh xuống sau gáy Trịnh tiêu đầu khiến hắn không sao đứng dậy được.
Trịnh tiêu đầu tuy chưa được kể vào hàng cao thủ trong Phước Oai Tiêu Cục,
nhưng cũng không phải là hạng tầm thường.
Sử tiêu đầu thấy họ Trịnh bị hán tử kia mới đánh một đòn đã ngã chúi thì biết
đối phương là là một nhân vật có lai lịch. Hắn liền hỏi: -Tôn giá là ai? Đã là bạn
đồng đạo võ lâm, chẳng lẽ lại coi Phước Oai tiêu cục không vào đâu?
Hán tử họ Dư cười lạt đáp: -Phước Oai tiêu cục ư? Ta chưa nghe nói đến cả.
Cái đó làm trò gì?
Lâm Bình Chi vọt người lại quát: -Cái đó chỉ chuyên đánh hạng chó má!
Chàng vừa quát vừa phóng chưởng bên trái đánh ra. Rồi không chờ đòn này
đánh tới nơi, tay phải lại xuyên qua tay trái phóng luôn chưởng thứ hai. Đó là
chiêu "Vân lý càn khôn" trong phép "Phiên thiên chưởng" tổ truyền của nhà
chàng.
Gã họ Dư nói: -Bữa nay có một cặp đào hát chứ không phải một ...
Gã vung chưởng lên gạt. Còn tay phải nhằm chụp xuống vai bên hữu Lâm Bình
Chi. Lâm Bình Chi lún thấp vai bên hữu xuống, tay phải phóng chưởng đánh
ra. Gã họ Dư nghiêng đầu né tránh. Không ngờ "Phiên thiên chưởng" gia
truyền của nhà họ Lâm biến hóa kỳ diệu vô cùng. Gã họ Dư vừa thấy mình
tránh được một quyền thì quyền bên trái Lâm Bình Chi đột nhiên xòe ra, biến
quyền thành chưởng. Quyền đang bổ thẳng xuống, chưởng đột nhiên quét tạt
ngang thành chiêu "Vụ lý khán hoa". "Bốp" một tiếng! Gã họ Dư bị một cú tát
tai. Gã tức giận phóng cước đá Lâm Bình Chi. Lâm Bình Chi xuyên sang mé
hữu trả lại một cước.
Lúc này Sử tiêu đầu đã đang động thủ cùng hán tử họ Giả.
Gã Bạch Nhị lại nâng Trịnh tiêu đầu dậy.
Trịnh tiêu đầu ngoác miệng ra mà chửi rủa. Hắn nhảy vào giáp công hán tử họ
Dư. Nhưng Lâm Bình Chi bảo hắn: -Ngươi qua bên kia giúp Sử tiêu đầu. Con
chó này để mình ta phát lạc cũng xong.
Trịnh tiêu đầu biết chàng có tính cương cường, hiếu thắng, không muốn người
khác vào trợ chiến thành thế hai người đánh một. Hắn liền lượm lấy cái chân
bàn gãy quay sang đánh gã họ Giả.
Hai tên chạy cờ hiệu Bạch Nhị, Thất Trần chạy ra ngoài cửa. Một tên rút thanh
bảo kiếm ở bên yên ngựa của Lâm Bình Chi, còn một tên cầm cây đinh ba trỏ
vào mặt gã họ Dư mà thóa mạ. Trong tiêu cục thì những tên này võ nghệ tầm
thường, nhưng chúng chuyên việc chạy cờ, xướng tiêu hiệu nên thanh âm rất
vang dội. Hai gã chửi mắng bằng tiếng thổ âm Phúc Châu, nên hai gã kia
người ở Tứ Xuyên chẳng hiểu gì cả, nhưng chúng cũng biết đó là những câu
chẳng tốt đẹp gì.
Tát lão đầu ở trong bếp cũng đã chạy ra. Uyển nhi đứng tựa vào gia gia. Hiển
nhiên nàng khiếp sợ vô cùng.
Lâm Bình Chi động thủ đã đến lúc hào hứng. Tiện đà chàng đá bàn ghế trong
quán bắn vào một xó rồi lần lượt thi triển những chiêu thức mà phụ thân
chàng đã truyền thụ cho.
Lâm Bình Chi bắt đầu luyện võ từ ngày lên sáu. Đến nay chàng đã có 12 năm
công phu. Về môn "Phiên thiên chưởng" suốt 12 năm trời không gián đoạn một
ngày nào, ít ra chàng đã luyện có đến hàng vạn lần nên thành thuộc lắm rồi.
Ngày thường chàng cùng các vị tiêu sư phân tích, chiết giải chưởng pháp.
Một là chàng đã luyện môn chưởng pháp tối truyền này đến chỗ tinh diệu phi
thường. Hai là đối với tiêu chủ nhân quật cường hiếu thắng, ai cũng nhường
nhịn vài phần, chẳng tội gì mà đem thực lực ra tranh thắng với chàng, để đi
đến chỗ cả hai bên cùng bị hại. Vì thế nên tuy chàng đã thâu lượm được nhiều
kinh nghiệm lâm địch, nhưng gặp cuộc tỷ đấu chân chính lại rất ít. ở trong và
ngoài thành Phúc Châu, chàng họa hoằn cũng có khi động thủ, nhưng toàn là
những hạng mèo què chưa sạch nước cản thì địch làm sao lại với tuyệt nghệ
của nhà họ Lâm. Chỉ trong mấy chiêu là chàng đã đánh người ta mặt mũi sưng
húp lên phải chạy trốn ngay. Lần này Lâm Bình Chi động thủ với gã hán tử họ
Dư, mới trong mười mấy chiêu mà tính khí kiêu căng của chàng đã bị chùn
nhụt. Chàng biết đối phương là tay đáo để, vì chàng đã thi triển chưởng pháp
đến chỗ biến ảo kỳ diệu đánh trúng vào vai, vào ngực gã ba chưởng mà gã
vẫn chưa coi ra gì. Miệng gã không ngớt nói trăng, nói cuội: -Tiểu huynh đệ!
Ta càng nhìn tiểu huynh đệ càng thấy rõ chú không phải là đàn ông, mà nhất
định là một vị đại cô nương hóa trang. Má chú vừa trắng lại vừa hồng. Chú cho
ta hôn một cái vào mặt có hay hơn không, tội gì mà choảng nhau hoài?
Gã họ Dư còn dơ miệng nói nhăng, đủ tỏ ra đối với Lâm Bình Chi gã chẳng
quan tâm gì mấy.
Lâm Bình Chi thấy gã ăn nói hỗn xược, dám đem mình ra làm trò chơi thì
chàng cáu giận vô cùng.
Chàng lại đưa mắt nhìn qua bên kia thì thấy hai tiêu đầu họ Sử và họ Trịnh
giáp công hán tử họ Giả mà vẫn kém thế.
Trịnh tiêu sư bị một quyền đánh trúng mũi khá nặng, máu tươi chảy ra làm cho
vạt áo loang lổ đỏ lòm.
Lâm Bình Chi càng phóng chưởng đánh nhanh hơn. Bỗng nghe "bốp" một
tiếng. Gã họ Dư lại trúng một cái tát tai. Đòn này chàng đánh rất nặng.
Gã họ Dư tức quá gầm lên: -Con rùa nhỏ này thiệt ngu ngốc không biết gì. Lão
gia thấy ngươi xinh đẹp như một vị tiểu cô nươn...
 





