TRÍCH DẪN HAY VỀ SÁCH

“Những cuốn sách đưa ta vào trạng thái mê say tận tâm, chúng tương tác với ta, mang lại lời khuyên và kết nối với ta qua một mối quan hệ sống động và mạch lạc" (H.Godefroy)

TÀI NGUYÊN THÔNG TIN

LƯỢT TRUY CẬP

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • THƯ VIỆN BÀI GIẢNG ĐIỆN TỬ

    THÀNH VIÊN TRỰC TUYẾN

    1 khách và 0 thành viên

    Học Bác mỗi ngày. Tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục đào tạo

    Lịch sử Đoàn TNCS Hồ Chí Minh

    THẦN ĐIÊU HIỆP LỮ

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Sưu tầm
    Người gửi: Trần Hoàng Giang
    Ngày gửi: 15h:23' 29-12-2023
    Dung lượng: 5.5 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    THẦN ĐIÊU HIỆP LỮ
    Ebook miễn phí tại : www.SachMoi.net

    Nguyên tác: Kim Dung
    Dịch giả: Lê Khánh Trường

    SachMoi.net

    MỤC LỤC

    Hồi 1: Phong nguyệt vô tình
    Hồi 2: Con của địch nhân
    Hồi 3: Cầu sư Chung Nam
    Hồi 4: Môn hạ Toàn Chân
    Hồi 5: Hoạt tử nhân mộ
    Hồi 6: Ngọc nữ tâm kinh
    Hồi 7: Trùng Dương di ngôn
    Hồi 8: Bạch y thiếu nữ
    Hồi 9: Trăm kế tránh địch
    Hồi 10: Thiếu niên anh hiệp
    Hồi 11: Phong trần khốn đốn
    Hồi 12: Anh hùng đại yến
    Hồi 13: Minh chủ võ lâm
    Hồi 14: Lễ giáo cản ngại
    Hồi 15: Đệ tử của Đông Tà
    Hồi 16: Sát phụ thâm cừu
    Hồi 17: Tuyệt Tình cốc
    Hồi 18: Công Tôn cốc chủ
    Hồi 19: Lão phụ địa lao
    Hồi 20: Đại hiệp cứu quốc
    Hồi 21: Ác chiến Tương Dương
    Hồi 22: Nữ hài tội nghiệp
    Hồi 23: Thủ túc tình cừu
    Hồi 24: Ý loạn tình mê

    Hồi 25: Nội ưu ngoại loạn
    Hồi 26: Thần điêu trọng kiếm
    Hồi 27: Đấu trí đấu lực
    Hồi 28: Động phòng hoa chúc
    Hồi 29: Kiếp nạn trùng trùng
    Hồi 30: Ly hợp vô thường
    Hồi 31: Nửa viên linh dược
    Hồi 32: Cái tình là cái chi chi
    Hồi 33: Phong lăng dạ đàm
    Hồi 34: Bài nan giải hạn
    Hồi 35: Ba mũi kim châm
    Hồi 36: Quà mừng sinh nhật
    Hồi 37: Ân oán ba đời
    Hồi 38: Sinh tử mịt mù
    Hồi 39: Đại chiến Tương Dương
    Hồi 40: Trên đỉnh Hoa Sơn

    Hồi thứ nhất

    Phong nguyệt vô tình
    Việt nữ thái liên thu thủy bạn
    Trách tụ khinh la
    Ám lộ song kim xuyến
    Chiếu ảnh trích hoa hoa tự diện
    Phương tâm chỉ cộng ti tranh loạn
    Kê xích khê đầu phong lãng vãn
    Vụ trọng yên khinh
    Bất kiến lai thì bạn
    Ẩn ẩn ca thanh quy trạo viễn
    Ly sầu dẫn trước Giang Nam ngạn(1.1)
    Bờ thu Việt nữ hái sen,
    Vờn tay áo lụa ẩn khoen xuyến vàng.
    Hái hoa hoa ánh mặt nàng,
    Lòng đây chỉ khốn nỗi quàng tơ vương.
    Hỏi dòng Kê Xích phong sương,
    Mù thâm khói nhẹ chung đường bạn đâu?
    Chèo về ca vẳng bến đầu,
    Bờ lan một dải mây sầu Giang Nam.
    Tiếng hát nhẹ nhàng uyển chuyển vang vang trên mặt hồ. Tiếng hát phát ra từ một
    chiếc thuyền nhỏ, có năm thiếu nữ đang vui vẻ vừa cười nói, ca hát, vừa hái sen. Bài
    ca các nàng đang hát là bài từ “Điệp luyến hoa” của đại từ nhân Âu Dương Tu thời
    Bắc Tống sáng tác, miêu tả đúng cảnh thiếu nữ người Việt hái sen, tuy chỉ vỏn vẹn có
    năm mươi chữ, nhưng thời gian giờ giấc, mùa trong năm, địa điểm, cảnh vật, cùng
    dung mạo, đồ trang sức, y phục, tâm tình của các thiếu nữ Việt, mọi thứ đều được
    miêu tả hết sức sinh động, nhất là hai câu sau, trong tả cảnh có kể chuyện, trong
    chuyện kể có ẩn tình, từ gần đến xa ý tứ vô cùng. Âu Dương Tu làm quan ở miền
    Giang Nam lâu năm, du sơn ngoạn thủy nhiều nơi, thơ ông rất giàu tình ý. Người đời
    Tống bất luận quan chức quí nhân hay thường dân xóm nhỏ, khi lấy nước bên bờ
    giếng, khi bẻ liễu trên bờ sông, khi hái sen trong hồ, đều thường thích thú ngâm ngợi
    các bài từ của ông.
    Bấy giờ vào thời Nam Tống Lý Tông, ở vùng hồ Gia Hưng. Gần tiết Trung thu, lá sen
    tàn dần, hạt sen chắc mẩy. Tiếng hát vọng tới chỗ một đạo cô đang ngồi bên hồ. Đạo
    cô lặng lẽ ngồi dưới hàng liễu đã lâu, làn gió lay động tà áo bào màu vàng nhạt của bà
    ta, thổi tung mái tóc lòa xòa phủ gáy, bao ý nghĩ ngổn ngang trong đầu, thật đúng là

    trong lòng trăm mối tơ vò. Chỉ nghe tiếng hát xa dần, vẫn là ca từ của Âu Dương Tu,
    nhưng đã là bài khác, nghe văng vẳng trong gió câu “Trăng gió vô tình người đổi dạ,
    dấu xưa như mộng nát tan lòng…”(1.2)
    Lời ca chưa dứt, đã nghe tiếng cười khúc khích từng chặp. Vị đạo cô thở dài, giơ tay
    trái, nhìn lòng bàn tay nhuốm đầy máu tươi, lẩm bẩm một mình: “Có gì đáng cười kia
    chứ? Lũ trẻ hát mà chẳng hiểu nỗi tương tư sầu khổ, cái ý thương cảm trong bài từ.”
    Cách phía sau đạo cô hơn mười trượng, có một lão nhân râu dài, áo bào xanh, cũng
    ngồi bất động, chỉ khi nghe câu “Trăng gió vô tình người đổi dạ, dấu xưa như mộng
    nát tan lòng…” thì mới khe khẽ thở dài. Con thuyền nhỏ lướt trên mặt nước phẳng
    như gương. Năm thiếu nữ trên thuyền, có ba nàng mười lăm mười sáu tuổi, hai nàng
    kia đều lên chín. Hai thiếu nữ ít tuổi nhất là chị em họ, cô chị họ Trình tên Anh; cô em
    họ Lục tên Vô Song, hơn kém nhau nửa tuổi.
    Ba thiếu nữ lớn vừa hát vừa chèo thuyền ra khỏi đám lá sen, Trình Anh nói:
    - Biểu muội nhìn kìa, vị lão bá kia vẫn còn ngồi ở đó.
    Cô bé vừa nói vừa chỉ về phía lão nhân ngồi dưới gốc liễu. Lão nhân đầu tóc rối bù,
    râu tua tủa như lông nhím, râu tóc còn đen mướt, chứng tỏ tuổi còn trẻ, vậy mà mặt
    đầy các nếp nhăn sâu như một ông cụ bảy tám mươi, mình bận chiếc áo dài màu lam,
    trước ngực quàng lên cổ một chiếc yếm dãi của trẻ sơ sinh, trên yếm thêu cảnh con
    mèo hoa đuổi bướm, chiếc yếm dãi đã sờn rách từ lâu.
    Lục Vô Song nói:
    - Ông già quái dị ấy ngồi đó đã nửa ngày, sao chẳng thấy động đậy gì hết?
    Trình Anh nói:
    - Đừng gọi là ông già quái dị, hãy gọi là “lão bá bá.” Biểu muội mà gọi là ông già quái
    dị, thì người ta sẽ giận đấy.
    Lục Vô Song cười nói:
    - Như thế mà còn không phải là ông già quái dị nữa sao? Già thế kia mà còn đeo yếm
    dãi. Lão ta mà giận, râu tóc dựng ngược lên, trông càng vui mắt.
    Nói đoạn cô bé nhặt một cái gương sen trong thuyền ném về phía quái khách.
    Chiếc thuyền cách vị quái khách mấy trượng, Lục Vô Song tuy ít tuổi, nhưng sức ném
    đã không yếu, lại rất chuẩn. Trình Anh vội gọi:
    - Biểu muội!
    Định ngăn lại, nhưng đã không kịp, chỉ thấy cái gương sen bay thẳng tới mặt vị quái
    khách. Quái khách hất hàm một cái, đã ngậm được cái gương sen, chẳng buồn giơ tay
    cầm, dùng lưỡi điều khiển mà nhai cả cái gương sen rau ráu. Năm thiếu nữ thấy quái
    khách nhai tuốt cả vỏ lẫn hạt sen, chẳng sợ đắng, thì nhìn nhau kinh ngạc rồi cùng
    cười khúc khích, chèo thuyền vào bờ rồi bước lên bờ hồ.
    Trình Anh tới bên cạnh quái khách, giật giật vạt áo của lão ta, nói:
    - Lão bá bá, ăn như thế không ngon đâu.

    Cô bé lấy trong giỏ ra một cái gương sen, bẻ lấy mười mấy hạt sen, rồi lại bóc vỏ
    xanh, tách vứt cái tâm đắng, mới đưa cho quái khách. Quái khách nhai vài miếng, cảm
    thấy thơm ngon hơn hẳn thứ vừa ăn ban nãy, thì nhoẻn miệng cười với Trình Anh, gật
    gật gù gù.
    Trình Anh lại đưa cho quái khách mấy hạt sen nữa, quái khách bỏ tất vào mồm nhai
    nghiến ngấu, rồi ngửa mặt lên trời, nói:
    - Có theo ta chăng?
    Đoạn lão sải bước đi về hướng tây.
    Lục Vô Song kéo tay Trình Anh, nói:
    - Biểu tỷ chúng mình đi theo xem sao đi.
    Ba thiếu nữ lớn hơn nhưng nhát gan, vội can:
    - Mau về nhà thôi, đừng đi xa mà bị mẹ mắng cho đấy.
    Lục Vô Song dẩu môi làm trò quỷ, thấy quái khách đã đi một quãng xa, bèn nói:
    - Biểu tỷ không đi thì thôi.
    Đoạn buông tay Trình Anh mà đuổi theo quái khách. Trình Anh trước giờ luôn luôn
    chơi đùa với biểu muội, nay không bảo được nó về thì đành đi theo nó vậy. Ba thiếu
    nữ lớn hơn mấy tuổi nhưng non gan, chỉ gọi với theo vài tiếng thì quái khách và hai
    chị em Trình, Lục đã trước sau khuất vào bãi dâu xanh.
    Quái khách đi rất nhanh, thấy hai cô bé chân ngắn theo không kịp, đã mấy lần dừng
    lại chờ, cuối cùng sốt ruột, bèn dang hai cánh tay dài, mỗi tay kẹp một cô bé vào nách
    mà đi như bay. Hai cô bé chỉ nghe gió ù ù bên tai, cỏ cây đất đá hai bên đường cứ vùn
    vụt trôi qua trước mắt. Lục Vô Song cảm thấy sợ, vội kêu:
    - Đặt điệt nhi xuống, đặt điệt nhi xuống thôi!
    Quái khách chẳng buồn lý đến, lại còn lướt đi nhanh hơn.
    Lục Vô Song bèn ngẩng lên, há mồm cắn thật mạnh vào cạnh bàn tay lão ta một cái.
    Cạnh bàn tay của quái khách dai cứng, khiến mấy cái răng non của Lục Vô Song đau
    tê đi, cô bé đành nhả ra, không cắn nữa, nhưng chẳng chịu yên, cứ la hét ầm lên.
    Trình Anh thì lẳng lặng không nói gì.
    Quái khách chạy một chặng nữa rồi mới đặt hai cô bé xuống đất. Chỗ này là một bãi
    tha ma, Trình Anh sợ tái mặt, riêng Lục Vô Song thì mặt mày đỏ gay. Trình Anh nói:
    - Lão bá bá chúng điệt nhi muốn về nhà thôi, chúng điệt nhi không chơi với lão bá bá
    nữa đâu!
    Quái khách đưa mắt nhìn cô bé một cái, không nói gì. Trình Anh thấy ánh mắt của
    quái khách chứa đựng một nỗi buồn ảm đạm hết sức đáng thương, thì không khỏi
    động lòng trắc ẩn, bèn nhẹ nhàng nói:
    - Nếu không có ai chơi với lão bá bá thì ngày mai lão bá bá hãy tới bên hồ, chúng điệt
    nhi sẽ lại bóc hạt sen mời lão bá bá ăn.
    Quái khách thở dài, nói:

    - Đúng thế, mười năm rồi không có ai chơi đùa với ta.
    Đột nhiên lão ta quắc mắt, giận dữ quát to:
    - Hà Nguyên Quân đâu? Hà Nguyên Quân đâu rồi?
    Trình Anh thấy lão ta bỗng dưng trở mặt, thì sợ hãi, ấp úng nói:
    - Điệt nhi… điệt nhi… điệt nhi không biết.
    Quái khách túm lấy tay cô bé, lắc lắc thân hình cô bé mấy cái, gằn giọng, hỏi:
    - Hà Nguyên Quân đâu?
    Trình Anh sợ quá, nước mắt lưng tròng, nhưng cố không để nước mắt trào ra. Quái
    khách nghiến răng nói:
    - Khóc đi, khóc đi! Sao ngươi không khóc hả? Mười năm trước, ngươi bằng ngần này
    đây. Ta không bằng lòng gả ngươi cho hắn. Ngươi bảo ngươi không nỡ xa ta, nhưng
    không thể không đi theo hắn. Ngươi bảo ngươi rất cảm kích ân tình của ta, rất đau
    lòng khi phải xa ta. Hừ, toàn những lời dối trá. Nếu ngươi thật sự đau lòng, tại sao
    ngươi không khóc hả?
    Lão ta hầm hầm nhìn Trình Anh. Trình Anh sợ mất mật rồi, nhưng nước mắt vẫn chưa
    trào ra. Khi quái khách nắm cánh tay lắc người cô bé, cô bé cắn môi, nghiến răng chịu
    đau, nghĩ thầm: “Ta không khóc, quyết không khóc!” Quái khách nói:
    - Hừ ngươi nhất định không chịu rơi một giọt nước mắt vì ta, ta còn sống làm gì kia
    chứ?
    Đột nhiên lão ta buông tay Trình Anh, cúi người xuống, đập đầu vào một tấm bia
    nghe “Bịch” một tiếng, quái khách lập tức ngã lăn bất tỉnh. Lục Vô Song gọi:
    - Biểu tỷ, chạy mau.
    Rồi kéo Trình Anh quay người chạy đi. Trình Anh chạy được vài bước, thấy quái
    khách đầu bê bết máu, thì trong lòng không nỡ, nói:
    - Hình như lão bá bá đập đầu chết rồi, mình lại coi xem sao.
    Lục Vô Song nói:
    - Người chết biến thành ma thì phải?
    Trình Anh giật mình, vừa sợ lão ta biến thành ma, vừa sợ lỡ lão ta đột nhiên hồi tỉnh,
    lại tóm lấy tay mình mà nói nhưng lời điên khùng kỳ quái, nhưng thấy lão ta mặt mũi
    chan hòa máu tươi, trông thật đáng thương, thì tự nhủ: “Lão bá bá không hóa thành
    ma đâu mà phải sợ, lão bá bá sẽ không túm lấy mình nữa đâu,” cô bé đánh bạo từ từ
    lại gần, gọi:
    - Lão bá bá, đau lắm phải không?
    Quái khách rên một tiếng, không trả lời. Trình Anh bạo hơn, lấy khăn tay chặn chỗ
    vết thương lại cho lão ta. Nhưng lão ta đập đầu quá mạnh, vết thương quá nặng trong
    giây lát máu xối ra làm ướt sũng cả cái khăn. Trình Anh bèn dùng tay trái ấn chặt vết
    thương, một lát sau thì máu ngừng chảy. Quái khách mở mắt he hé, nhìn thấy Trình
    Anh ngồi bên cạnh, thì thở dài:

    - Ngươi lại đi cứu ta làm gì thế? Sao không để ta chết quách cho xong.
    Trình Anh thấy lão ta hồi tỉnh, cả mừng, hỏi nhẹ:
    - Lão bá bá đầu có đau lắm không?
    Quái khách lắc đầu, buồn rầu nói:
    - Đầu không đau, nhưng lòng đau.
    Trình Anh nghe vậy, lấy làm lạ, nghĩ thầm: “Đầu thủng một miếng lớn lại bảo đầu
    không đau, nhưng lòng đau là sao nhỉ?” Rồi chẳng cần hỏi thêm, cô bé bèn cởi dây
    lưng băng vết thương cho lão ta.
    Quái khách thở dài, đứng dậy, nói:
    - Ngươi quyết không chịu gặp lại ta, thế thì chúng ta chia tay ở đây hay sao? Ngươi
    không chiu rơi một giọt nước mắt vì ta hay sao?
    Trình Anh nghe giọng lão ta hết sức thương tâm, lại thấy khuôn mặt xấu xí của lão tuy
    bê bết máu, nhưng đầy vẻ cầu khẩn, thì bất giác mủi lòng, hai dòng nước mắt trào ra.
    Quái khách thấy nước mắt của cô bé, thì sắc mặt nửa vui sướng, nửa đau buồn òa lên
    khóc.
    Trình Anh thấy ông lão khóc một cách đau khổ, thì nước mắt cô bé cứ ứa ra ròng
    ròng, cô bé đưa hai tay bíu lấy cổ ông lão. Lục Vô Song nhìn cảnh hai người chẳng
    hiểu sao đứng ôm nhau mà khóc, thì thấy buồn cười quá, nhịn không được, liền cười
    phá lên.
    Quái khách nghe tiếng cười, ngửa mặt thở dài:
    - Phải rồi, miệng bảo vĩnh viễn không xa rời ta, nhưng vừa mới lớn đã quên hết
    những lời đã nói, chỉ còn nhớ mỗi cái gã mặt trắng mới quen thôi. Ngươi cười sung
    sướng lắm hả!
    Quái khách cúi đầu, chăm chú nhìn Trình Anh, nói:
    - Đúng, đúng, ngươi đúng là bé Nguyên Quân của ta. Ta không cho ngươi đi, ta không
    cho phép ngươi đi theo tên súc sinh mặt trắng ấy đâu.
    Nói rồi lão ta túm chặt lấy Trình Anh.
    Lục Vô Song thấy lão già nổi cơn kích động, thì không dám cười nữa.
    Quái khách nói:
    - Nguyên Quân, ta đã tìm được ngươi rồi. Hai cha con ta về nhà thôi. Từ nay trở đi
    con sẽ mãi mãi ở bên cha.
    Trình Anh nói:
    - Lão bá bá ơi, cha của điệt nhi chết từ lâu rồi.
    Quái khách nói:
    - Ta biết, ta biết mà. Ta là nghĩa phụ của con, con không muốn thế hay sao?
    Trình Anh khẽ lắc đầu:
    - Điệt nhi làm gì có nghĩa phụ.
    Quái khách tức giận đẩy cô bé ra, quát to:

    - Nguyên Quân, đến nghĩa phụ mà mi cũng không chịu nhận hả?
    Trình Anh đáp:
    - Lão bá bá ơi, điệt nhi là Trình Anh, chứ không phải là Nguyên Quân của lão bá bá.
    Quái khách lẩm bẩm:
    - Mi không phải là Nguyên Quân ư? Không phải là Nguyên Quân của ta ư?
    Lão ngẩn người một lát, rồi nói:
    - Ờ, hai mươi năm trước, Nguyên Quân mới lớn bằng ngươi bây giờ. Nguyên Quân
    bây giờ lớn quá rồi, đâu cần đến cha nữa. Trong lòng nó chỉ có mỗi mình tên súc sinh
    Lục Triển Nguyên mà thôi.
    Lục Vô Song ồ lên một tiếng, hỏi:
    - Lục Triển Nguyên ư?
    Quái khách chăm chú nhìn Lục Vô Song, hỏi:
    - Ngươi quen biết Lục Triển Nguyên phải không?
    Lục Vô Song mỉm cười, nói:
    - Dĩ nhiên điệt nhi quen biết vì người ấy là bác ruột của điệt nhi.
    Quái khách đột nhiên hầm hầm tức giận, chộp lấy hai vai Lục Vô Song, hỏi:
    - Hắn… hắn… tên… súc sinh ấy hiện giờ ở đâu? Mau dẫn ta đến gặp hắn.
    Lục Vô Song tuy hoảng sợ, nhưng lại tức cười, nói:
    - Bá bá của điệt nhi ở gần đây thôi, lão bá bá muốn gặp bá bá của điệt nhi thật à? Hì
    hì!
    Quái khách nói:
    - Phải, phải, ta tìm bên hồ Gia Hưng suốt ba ngày qua chính là để tính sổ với tên súc
    sinh ấy. Này bé con, ngươi dẫn ta đi, ta sẽ không làm gì ngươi đâu.
    Giọng lão ta đã dịu lại, lão ta buông tay ra. Lục Vô Song dùng tay phải xoa xoa vai
    trái, nói:
    - Lão bá bá bóp vai điệt nhi đau quá. Bá bá của điệt nhi ở chỗ nào, điệt nhi quên mất
    rồi.
    Quái khách trợn ngược đôi lông mày, định nổi giận, nhưng nghĩ chẳng nên bắt nạt
    một đứa bé con, nên đổi giận làm lành, mỉm cười, thò tay vào túi, nói:
    - Ồ, là công công không tốt, công công sẽ đền cho điệt nhi. Công công có kẹo cho
    điệt nhi đây.
    Nhưng tay lão ta không rút ra khỏi túi, chắc là không tìm được cái kẹo nào.
    Lục Vô Song vỗ tay cười, nói:
    - Lão bá bá không có kẹo, nói dối không biết ngượng. Thôi được điệt nhi sẽ cho lão
    bá biết bá bá của điệt nhi đang ở đâu.
    Rồi cô bé chỉ tay về phía có hai cây hòe cao cao ở đằng xa, nói:
    - Bá bá của điệt nhi ở chỗ ấy đấy.
    Quái khách vươn hai cánh tay dài, lại kẹp hai cô bé vào nách mà đi như bay về phía

    hai cây hòe. Lão ta đi vội, gặp dòng mương rộng cản đường, lão nhảy phốc qua dễ
    dàng. Loáng một cái, ba người đã tới bên hai cây hòe. Quái khách đặt hai cô bé
    xuống, thấy dưới gốc hòe có hai ngôi mộ, một ngôi có tấm bia đề sáu chữ “Lục công
    Triển Nguyên chi mộ” tấm bia thứ hai có bảy chữ “Lục môn Hà phu nhân chi mộ.”
    Cỏ trên hai ngôi mộ rất dày và xanh, rõ ràng an táng đã lâu.
    Quái khách ngây người nhìn tấm bia, lẩm bẩm:
    - Tên súc sinh Lục Triển Nguyên chết rồi ư? Chết khi nào vậy?
    Lục Vô Song cười hì hì, đáp:
    - Đã ba năm rồi.
    Quái khách cười nhạt, nói:
    - Chết khéo lắm, chết khéo lắm, chỉ tiếc là ta không thể tự tay lấy đi cái mạng chó của
    hắn.
    Nói đoạn lão ngửa mặt lên trời cười ha hả, tiếng cười vọng đi rất xa, nghe đầy vẻ sầu
    khổ bi thương, chứ không có chút gì gọi là vui mừng.
    Lúc này trời đã sắp tối, một màn sương mờ mờ phủ lên cỏ cây. Lục Vô Song kéo áo
    Trình Anh, nói nhỏ:
    - Chúng mình về thôi.
    Quái khách nói:
    - Tên súc sinh chết rồi, Nguyên Quân còn ở lại làm gì? Ta phải đón nó về nước Đại
    Lý. Này bé con, ngươi mau đưa ta đi tìm bà cô… của ngươi, thê tử của bá bá ngươi ấy
    mà.
    Lục Vô Song chỉ tấm bia thứ hai, nói:
    - Lão bá chưa đọc à? Bà ấy cũng chết rồi.
    Quái khách đứng bật dậy, quát to như sấm:
    - Ngươi vừa nói là thật hay giả? Nó cũng chết rồi ư?
    Lục Vô Song mặt trắng bệch, run run nói:
    - Cha điệt nhi bảo rằng sau khi bá bá của điệt nhi mất, thì cô của điệt nhi cũng chết
    theo. Điệt nhi không biết đâu, điệt nhi không biết rõ đâu. Lão bá đừng dọa điệt nhi sợ
    lắm!
    Quái khách đấm ngực, kêu to:
    - Nó chết rồi, nó chết rồi ư? Đâu có thể như thế, ngươi còn chưa gặp lại ta, quyết
    không thể chết được. Ta đã hẹn ngươi mười năm sau nhất định ta sẽ tới thăm ngươi kia
    mà. Tại sao ngươi không… không chịu chờ ta kia chứ?
    Quái khách vừa hét vừa nhảy như một con hổ điên, bỗng dưng đá một cái vào gốc
    hòe, khiến cây hòe lớn lung lay mạnh, cành lá rào rào. Trình Anh và Lục Vô Song
    nắm tay nhau lùi ra xa, đâu dám tới gần.
    Chỉ thấy quái khách đột nhiên ôm vòng thân cây hòe mà lay như định nhổ nó lên.
    Nhưng cây hòe to chắc thế kia, ai mà nhổ nổi? Quái khách rống lên:

    - Ngươi, chính miệng ngươi tự nói mà, chẳng lẽ đã quên rồi sao?
    Giọng lão nhỏ dần. Lão ngồi phệt xuống, hai tay vận kình, một luồng khí nóng từ
    đỉnh đầu từ từ bốc lên như hơi nước sôi, các bắp cơ trên hai cánh tay cuồn cuộn, lão
    nhổm dậy, tì lưng bốc cây hòe lên, miệng thét “lên này.” Nhưng gốc hòe trước sau
    không hề suy suyển, chỉ nghe “rắc” một tiếng lớn, nửa thân cây phía trên bị gãy rời.
    Quái khách ôm nửa thân cây gãy đó, ngây ra, nói:
    - Chết rồi, chết rồi.
    Đoạn hất nó ra xa, nó bay đi chẳng khác gì một cây dù. Quái khách đứng trước mộ,
    lẩm bẩm:
    - Không sai Lục môn Hà phu nhân chính là Nguyên Quân rồi.
    Mắt lão hoa lên, hai tấm bia hóa thành hai bóng người, một là thiếu nữ trắng trẻo tươi
    như hoa, một là thiếu niên cao lớn, tuấn tú. Hai người sánh vai bên nhau.
    Quái khách trừng mắt mắng:
    - Mi quyến rũ đứa con gái ngoan của ta, ta phải giết mi.
    Lão giơ ngón trỏ tay phải chúi người thẳng tới, chọc mạnh vào giữa ngực gã thiếu
    niên, chợt cảm thấy đau buốt như gãy ngón tay; thì ra lão chọc đúng vào tấm bia đá,
    hình bóng gã thiếu niên đã không còn nữa. Quái khách cả giận, quát:
    - Mi chạy đi đâu nào?
    Rồi song chưởng đánh ra, bộp bộp hai tiếng, trúng vào tấm bia. Lão càng đánh càng
    giận, càng giận thì chưởng lực càng mạnh, sau hơn mười chưởng, hai bàn tay đã bê bết
    máu tươi. Trình Anh lòng không nỡ, lên tiếng can:
    - Lão bá bá, đừng đánh nữa, càng đánh càng đau tay mình mà thôi.
    Quái khách cưới ha hả, nói:
    - Ta không đau, ta phải đánh chết tên súc sinh Lục Triển Nguyên mới được.
    Lão đang cười, chợt ngừng bặt, ngẩn ra một lát, nói:
    - Ta phải nhìn mặt ngươi, ta không thể không nhìn mặt ngươi.
    Hai tay lão giơ ra, mười ngón tay như mười cái dùi cắm xuống ngôi mộ có tấm bia
    “Lục môn Hà phu nhân chi mộ.” Cánh tay lão gồng lên, móc luôn hai tảng đất khỏi
    mộ. Rồi chỉ thấy hai bàn tay lão như hai cái lưỡi xẻng cứ liên tiếp hất từng vốc đất của
    ngôi mộ lên.
    Trình Anh và Lục Vô Song sợ mặt cắt không còn hột máu, không hẹn mà cùng quay
    người bỏ chạy.
    Quái khách mải đào mộ, không để ý. Hai cô bé chạy một hồi, qua mấy khúc quành,
    không thấy lão ta đuổi theo, mới đỡ lo. Hai đứa không biết đường, vừa đi vừa hỏi
    thăm thôn dân, mãi khi trời tối hẳn mới về tới cổng lớn của Lục gia trang.
    Lục Vô Song há miệng gọi to:
    - Không hay rồi, không hay rồi! Cha ơi, mẹ ơi, mau ra đi, có lão già điên khùng đang
    đào mộ vợ chồng đại bá bá đó.

    Cô bé chạy vội vào đại sảnh, thấy phụ thân là Lục Lập Đỉnh đang ngẩng đầu, ngẩn
    ngơ nhìn lên tường.
    Trình Anh cùng theo vào đại sảnh, hai cô bé đưa mắt nhìn lên tường, thấy trên đó in
    rõ ba hàng bàn tay máu, hàng trên hai bàn tay, hàng giữa hai bàn tay, hàng dưới năm
    bàn tay, tổng cộng chín bàn tay đỏ như máu.
    Lục Lập Đỉnh nghe tiếng gọi của con gái, vội hỏi:
    - Con bảo sao?
    Lục Vô Song nói:
    - Thưa cha, có lão già điên khùng đang đào mộ vợ chồng đại bá.
    Lục Lập Đỉnh kinh ngạc, đứng dậy quát:
    - Nói nhảm!
    Trình Anh nói:
    - Thưa di trượng, là thật đấy ạ.
    Lục Lập Đỉnh biết con mình nghịch ngợm tinh quái, còn Trình Anh thì trước giờ
    không khi nào bịa chuyện, bèn hỏi:
    - Sự việc thế nào?
    Lục Vô Song bèn liến thoắng kể lại câu chuyện vừa xảy ra.
    Lục Lập Đỉnh thầm biết không ổn, chẳng chờ con kể hết, vội giật lấy cây đơn đao treo
    trên tường, chạy tới khu mộ phần của huynh tẩu. Đến nơi, Lục Lập Đỉnh thấy chẳng
    những hai ngôi mộ của huynh tẩu đã bị đào bới, mà ngay hai cỗ quan tài cũng bị bật
    nắp. Lúc nghe con bảo có kẻ đào mộ, chàng có nghĩ đến chuyện này, nhưng khi tận
    mắt nhìn thấy, thì bất giác trống ngực đập thình thình. Hai cái xác trong quan tài đều
    biến mất, các thứ vôi, giấy, bông lót trong quan tài bị bới tung tóe. Lục Lập Đỉnh định
    thần thấy trên nắp hai quan tài có rất nhiều vết cạy của dụng cụ bằng sắt, không khỏi
    vừa bi phẫn, vừa kinh nghi, không biết tên ác tặc cướp xác có mối thâm cừu đại oán
    thế nào với huynh tẩu, mà sau khi họ chết, hắn còn trút giận vào xác họ như vậy.
    Chàng bèn cầm đao đuổi theo. Toàn bộ võ công của chàng đều do huynh trưởng Lục
    Triển Nguyên truyền thụ, tính chàng giản dị, gia đạo lại đầm ấm, cả đời an nhàn no
    đủ, chưa từng hành tẩu giang hồ, có thể nói là chưa hề từng trải, kém tháo vát, chạy
    tìm tung tích kẻ ăn trộm xác cũng chẳng biết cách, chạy loanh quanh một hồi lại trở về
    bên mộ đứng ngẩn một hồi, đành trở về nhà.
    Chàng vào đại sảnh, ngồi xuống ghế tiện tay đặt cây đơn đao cạnh ghế chăm chú nhìn
    vết chín bàn tay máu in trên tường, nghĩ thầm: “Lúc lâm chung, ca ca từng nói ca ca có
    kẻ thù là một đạo cô, tên Lý Mạc Sầu, ngoại hiệu 'Xích Luyện tiên tử,' võ công đã
    cao, hành sự lại tàn bạo như lang sói, dự tính rằng mười năm sau khi ca ca kết hôn Lý
    Mạc Sầu sẽ đến tìm vợ chồng ca ca báo thù. Lúc lâm chung, ca ca nói: 'Huynh bị bệnh
    hiểm nghèo bất trị, mối oán cừu này với Lý Mạc Sầu thế là không báo được. Ba năm
    nữa khi nàng ta đến báo thù, dẫu thế nào đệ cũng phải khuyên tẩu tẩu tránh đi thật xa.'

    Mình đã nuốt lệ nhận lời, nào ngờ ngay tối hôm ca ca qua đời, tẩu tẩu đã tự vẫn theo
    chồng. Ca ca mất đã ba năm, xem chừng đã đến lúc đạo cô tới báo thù. Nhưng vợ
    chồng huynh tẩu cùng chết cả rồi, oán thù coi như xóa sạch, đạo cô còn tới làm gì kia
    chứ. Ca ca còn bảo, đạo cô trước khi giết người, thường in vết bàn tay máu trên tường
    hoặc cánh cổng nhà nạn x nhân, mỗi bàn tay tức là đạo cô sẽ giết một người. Nhà
    mình kể cả đầy tớ nam nữ cũng chưa quá bảy người, sao mụ nữ ma đầu ấy lại in
    những chín bàn tay máu? À, phải rồi, mụ ta in vết bàn tay xong, mới biết huynh tẩu đã
    chết, bèn sai người đi đào mộ lấy xác chăng? Mụ nữ ma đầu này độc ác quá chừng…
    Hôm nay mình ở nhà suốt ngày, không hiểu mụ ta in các bàn tay máu lúc nào nhỉ? Mụ
    ta ra tay bí ẩn như thế, người này… người này…”
    Nghĩ đến đây, Lục Lập Đỉnh không khỏi lạnh sống lưng. Có tiếng chân rón rén phía
    sau, rồi hai bàn tay mềm nhỏ bịt hai mắt Lục Lập Đỉnh, tiếng con trẻ hỏi:
    - Phụ thân ơi phụ thân đoán xem hài nhi là ai nào?
    Đấy là trò chơi mà Lục Vô Song từ nhỏ thích đùa với phụ thân. Năm lên ba, một lần
    Lục Vô Song dùng tay bịt mắt phụ thân, hỏi “phụ thân ơi, phụ thân đoán xem hài nhi
    là ai nào,” khiến phụ mẫu được một phen cười thoả thích, từ đó, mỗi lần thấy phụ
    thân buồn rầu cô bé lại chơi trò đó để phụ thân vui. Có khi Lục Lập Đỉnh đang rất tức
    giận, được đứa con gái yêu bày trò đó, chàng cũng nguôi giận liền. Nhưng tối nay
    chàng không còn bụng dạ nào đùa với con, chàng gỡ tay nó ra, nói:
    - Ta không rỗi, hài nhi ra chỗ khác mà chơi!
    Lục Vô Song ngẩn người, từ nhỏ cô bé luôn được phụ mẫu cưng chiều, chưa bao giờ
    nó bị phụ thân hắt hủi như thế, nó dẩu môi, định mè nheo với phụ thân, nhưng chợt
    thấy người đầy tớ già A Căn hớt hải chạy vào bẩm báo:
    - Thiếu gia, ngoài kia có khách ạ.
    Lục Lập Đỉnh phẩy phẩy tay, nói:
    - Ngươi ra bảo ta đi vắng.
    A Căn nói:
    - Bẩm thiếu gia, vị đại nương ấy không phải muốn gặp thiếu gia, mà là người qua
    đường xin nghỉ nhờ một đêm.
    Lục Lập Đỉnh kinh ngạc hỏi:
    - Sao, là nữ khách ư?
    A Căn đáp.
    - Vâng, vị đại nương ấy còn mang theo hai cậu bé rất kháu khỉnh.
    Lục Lập Đỉnh nghe nói nữ khách có mang theo hai đứa bé, thì hơi yên tâm, hỏi:
    - Bà ta không phải là đạo cô chứ?
    A Căn lắc đầu:
    - Thưa không ạ. Bà ta ăn vận sạch sẽ, xem chừng là một vị quý phái đấy ạ.
    Lục Lập Đỉnh nói:

    - Được, người mời bà ta vào phòng khách nghỉ ngơi, hãy mời họ ăn uống tử tế.
    A Căn vâng lệnh lui ra. Lục Vô Song nói:
    - Hài nhi cũng ra xem sao đây.
    Liền chạy theo.
    Lục Lập Đỉnh đứng dậy, đang định vào nội thất bàn với nương tử cách ứng phó với kẻ
    địch, thì Lục nhị nương đã bước ra sảnh. Lục Lập Đỉnh chỉ cho nương tử thấy các vết
    bàn tay máu, rồi lại kể việc hai ngôi mộ bị đào bới mất xác. Lục nhị nương cau mày
    hỏi:
    - Biết đưa hai đứa nhỏ đi tránh ở đâu bây giờ?
    Lục Lập Đỉnh chỉ tay lên tường, nói:
    - Hai đứa nhỏ cũng đã bị mụ ma đầu kia liệt vào số bàn tay máu, chỉ e muốn tránh
    cũng chẳng xong. Ôi, vợ chồng ta luyện võ mấy năm chỉ uổng công, kẻ địch lọt vào
    nhà mà chúng ta chẳng hay biết, thế… thế…
    Lục nhị nương nhìn bức tường trắng, tay nắm lưng ghế nói:
    - Sao những chín bàn tay máu? Cả nhà ta hiện chỉ có bảy người.
    Vừa nói, chân tay nàng bủn rủn, nhìn phu quân mà nước mắt lưng tròng. Lục Lập
    Đỉnh giơ tay dìu vợ, nói:
    - Nương tử, việc đã thế này, cũng đừng nên lo sợ. Hai bàn tay hàng trên là vợ chồng
    huynh tẩu, hai bàn tay hàng dưới tất nhiên là ngụ ý hai ta. Hàng dưới, hai bàn tay đầu
    là Vô Song với Trình Anh, ba bàn tay cuối cùng là A Căn và hai tỳ nữ. Thế là hết sạch
    cả nhà.
    Lục nhị nương run giọng:
    - Vợ chồng huynh tẩu ư?
    Lục Lập Đỉnh nói:
    - Không biết mụ ma đầu ấy với huynh tẩu có oán thù gì lớn, mà huynh tẩu chết rồi,
    mụ ta còn sai người đào mồ lên làm nhục di thể họ.
    Lục nhị nương hỏi:
    - Chàng bảo lão già điên khùng là do mụ ta phái tới ư?
    Lục Lập Đỉnh nói:
    - Dĩ nhiên.
    Lục nhị nương thấy mặt phu quân lấm lem bụi đất và mồ hôi, thì dịu dàng nói:
    - Chàng về phòng rửa mặt thay áo, nghỉ một lát đi, rồi hãy hay.
    Lục Lập Đỉnh cùng nương tử sánh vai đi vào phòng trong, nói:
    - Nương tử, cả nhà họ Lục hôm nay dẫu có chết, cũng phải chết sao cho xứng với uy
    danh của huynh tẩu mới được.
    Lục nhị nương lòng chua xót, đáp:
    - Chàng nói rất phải.
    Hai người đều nghĩ, Lục Lập Đỉnh tuy hoàn toàn vô danh, nhưng vợ chồng huynh

    trưởng Lục Triển Nguyên và Hà Nguyên Quân nổi tiếng giang hồ hiệp nghĩa, danh
    tiếng của Lục gia trang ở Gia Hưng được hết thảy mọi người trong võ lâm trước nay
    kính nể.
    Hai vợ chồng đi vào hậu viện, bỗng nghe có tiếng động trên đầu tường bao phía đông.
    Lục Lập Đỉnh bèn chạy lên che cho nương tử, ngẩng đầu nhìn, thấy trên bờ tường có
    một cậu bé đang hái hoa lăng tiêu, lại nghe có người ở dưới chân tường nói: “Cẩn
    thận, kẻo ngã.” Thì ra là Trình Anh và Lục Vô Song đang cùng một cậu bé khác đứng
    dưới chân tường. Lục Lập Đỉnh nghĩ thầm: “Hai cậu bé kia chắc là con của người đến
    ngủ nhờ, sao lại biết ra đây chơi đùa nhỉ?”
    Cậu bé trên bờ tường hái được một bông hoa, Lục Vô Song gọi:
    - Cho tớ, cho tớ nào!
    Cậu bé trên bờ tường mỉm cười, ném bông hoa xuống chỗ Trình Anh. Trình Anh giơ
    tay đón bông hoa, rồi đưa cho biểu muội. Lục Vô Song dỗi, vứt luôn xuống đất, lấy
    chân giẫm lên mấy cái nói:
    - Tưởng báu lắm đấy, ta không thèm.
    Vợ chồng Lục Lập Đỉnh thấy mấy đứa nhỏ hồn nhiên chơi đùa, chẳng biết đại họa
    đẫm máu sắp ập xuống Lục gia trang, thì thở dài, cùng đi vào phòng. Trình Anh thấy
    Lục Vô Song giẫm nát bông hoa, nói:
    - Biểu muội tức lắm phải không?
    Lục Vô Song dẩu mỏ, nói:
    - Muội không cần nó, muội tự hái được.
    Đoạn nhún chân một cái, nhảy lên, túm được một cành đằng la có hoa chĩa thấp, lại
    đánh đu lấy đà bay lên cao mấy thước, túm lấy một cành ngân quế. Cậu bé trên bờ
    tường vỗ tay gọi:
    - Lên đây với tớ đi!
    Lục Vô Song hai tay nắm cành quế đánh đu vài lần, rồi buông tay cho người bay lên
    bờ tường.
    Cô bé mới luyện qua một chút khinh công, động tác này quả vô cùng nguy hiểm. Chỉ
    vì bực cậu bé không tặng hoa cho nó, lại tặng cho Trình Anh, mà nó chạm lòng tự ái
    hiếu thắng, bất kể ba bảy hai mươi mốt gì hết, đu người phóng lên tường. Cậu bé kia
    ngạc nhiên, kêu to:
    - Cẩn thận!
    Rồi chìa tay ra đón. Nếu cậu ta không giơ tay đón, Lục Vô Song chắc có thể bíu lấy
    bờ tường, nhưng đang lơ lửng trên không, thấy cậu bé giơ tay đón đỡ, Lục Vô Song lại
    quát: “Tránh ra!” rồi xoay mình để tránh hai tay cậu bé. Động tác xoay mình trong
    không trung là một thứ khinh công tuyệt kỹ, cô bé từng thấy cha mình sử dụng, nhưng
    ngay cả mẹ nó còn chưa làm nổi, thì một cô bé như nó sao đủ khả năng? Nó vừa xoay
    mình, thì mấy ngón tay đập vào bờ tường, nó kêu lên một tiếng “ôi chao,” rơi thẳng

    xuống.
    Cậu bé ở dưới chân tường thấy Lục Vô Song rơi xuống, vội vọt tới, giơ tay đỡ. Tường
    cao hơn một trượng thân thể cô bé tuy nhẹ, nhưng lực rơi từ trên cao xuống rất mạnh,
    cậu bé ở dưới chân tường ôm được ngang người cô bé thì cả hai đứa cùng ngã oạch
    xuống, nghe rất nặng nề. Nghe cạch cạch hai tiếng, Lục Vô Song bị gãy chân trái, còn
    cậu bé thì thái dương đập vào một cục đá, lập tức máu chảy loang mặt.
    Trình Anh và cậu bé thứ hai thấy chuyện chẳng lành, vội xúm lại giúp. Cậu bé từ từ
    ngồi dậy, lấy tay bịt vết thương trên trán. Lục Vô Song thì ngất lịm.
    Trình Anh ôm biểu muội, gọi to:
    - Di trượng ơi, a di ơi, mau ra đây!
    Vợ chồng Lục Lập Đỉnh nghe gọi, từ trong nhà chạy ra, thấy hai đứa trẻ bị thương, lại
    thấy một phụ nữ trung niên từ chái nhà phía tây chạy ra, chắc là ngươi xin ngủ nhờ.
    Chỉ thấy người ấy bế Lục Vô Song vào trong sảnh, không lo cầm máu trước cho cậu
    bé, mà lại nắn chỗ xương gãy cho Lục Vô Song. Lục nhị nương lấy chiếc khăn tay
    băng trán cho cậu bé, rồi lại bên xem vết thương của con gái.
    Người thiếu phụ kia điểm huyệt Bạnh Hải ở phía trong cái chân bị gãy và huyệt Ủy
    Trung ở sau đầu gối để giảm đau cho Lục Vô Song, hai tay thiếu phụ nắn nắn hai bên
    chỗ xương gãy để chuẩn bị bó kẹp lại. Lục Lập Đỉnh thấy động tác của bà ta lanh lẹ,
    điểm huyệt thành thạo, thì lòng đầy nghi vấn, hỏi:
    - Đại nương là ai, quang lâm tệ trang có gì chỉ giáo chăng?
    Người thiếu phụ ấy chỉ chăm chú tiếp cốt cho Lục Vô Song, ậm ậm ừ ừ, không trả lời.
    Đúng lúc đó, trên mái nhà bỗng có tiếng cười ha hả, rồi một giọng nữ nói:
    - Chỉ tính mấy mạng chín người trong Lục gia trang, những kẻ còn lại hãy mau mau
    rời khỏi đây.
    Ngươi thiếu phụ đang nắn xương nghe tiếng nói trên mái nhà, giật mình, bất giác bóp
    hai tay một cái, “cạch” một tiếng nhẹ, Lục Vô Song đau quá kêu tướng lên, lại ngất đi.
    Mấy người cùng ngẩng đầu, chỉ thấy cạnh mái hiên có một đạo cô trẻ, ánh trăng chiếu
    vào khuôn mặt, trông nàng ta trạc mười lăm mười sáu tuổi, sau lưng giắt thanh trường
    kiếm, kiếm luyện huyết hồng, phát tiếng kêu u u trong gió. Lục Lập Đỉnh nói to:
    - Tại hạ Lục Lập Đỉnh, người có phải là môn hạ của Lý tiên cô?
    Tiểu đạo cô nhếch mép, nói:
    - Ngươi biết thế thì tốt! Ngươi hãy mau giết hết vợ con, nô bộc, rồi tự vẫn, để ta đỡ
    phí thêm chút sức lực.
    Lời này nói ra nhơn nhơn thong thả, thật không còn coi đối phương ra gì.
    Lục Lập Đỉnh nghe mấy câu đó thì sợ phát run, nói:
    - Ngươi… ngươi…
    Nhất thời chưa biết ứ...
     
    Gửi ý kiến