TRÍCH DẪN HAY VỀ SÁCH

“Những cuốn sách đưa ta vào trạng thái mê say tận tâm, chúng tương tác với ta, mang lại lời khuyên và kết nối với ta qua một mối quan hệ sống động và mạch lạc" (H.Godefroy)

TÀI NGUYÊN THÔNG TIN

LƯỢT TRUY CẬP

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • THƯ VIỆN BÀI GIẢNG ĐIỆN TỬ

    THÀNH VIÊN TRỰC TUYẾN

    1 khách và 0 thành viên

    Học Bác mỗi ngày. Tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục đào tạo

    Lịch sử Đoàn TNCS Hồ Chí Minh

    NGHÌN LẺ MỘT ĐÊM

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Sưu tầm
    Người gửi: Trần Hoàng Giang
    Ngày gửi: 15h:15' 29-12-2023
    Dung lượng: 2.5 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Gởi bạn đọc
    Với mục đích phục vụ nhu cầu giải trí của bạn đọc, mọt sách đã public hàng nghìn
    truyện dài/ngắn và thơ lên trang http://sachmoi.net. Tất cả các sách đều được
    download miễn phí
    Trong quá trình chuyển đổi, đăng tải truyện, thơ, chúng tôi đã cố gắng biên tập kĩ
    lưỡng để có những quyển sách chất lượng cho bạn đọc. Tuy nhiên, với số lượng
    truyện quá nhiều, đôi khi không tránh khỏi sai sót. Rất mong mọi người đóng góp ý
    kiến để chất lượng sách ngày một tốt hơn
    Mọi ý kiến đóng góp, yêu cầu truyện, xin vui lòng gởi về sachmoi.net@gmail.com.
    Xin chân thành cám ơn!
    Và bây giờ, mời các bạn vào đọc

    NGHÌN LẺ MỘT ĐÊM
    Tác giả: Dân gian
    Thể loại: Cổ Tích
    Biên tập: Sách Mới.Net

    S

    Nàng Scheherazade
    ử sách thời Sassanides, thời của những ông vua quốc gia Ba Tư cổ xưa,
    đất nước có biên cương mở rộng tới tận Ấn Độ và các đảo phụ thuộc
    lớn nhỏ, trải ra tới phía bên kia sông Hằng và phần đất rộng lớn của
    Trung Quốc bao la, chép lại rằng ngày xưa có một ông vua của cái
    quốc gia hùng mạnh đó, nổi tiếng là một đấng quân vương anh minh,

    đức độ.
    Ông vua này chẳng những được các thần dân tôn sùng kính mến vì tài năng và tính
    cẩn trọng mà còn được các quốc gia lân bang nể sợ vì uy danh có một đạo quân thiện
    chiến và kỷ luật. Đức vua có hai hoàng tử. Hoàng tử anh tên là Schahriar có đầy đủ
    đức tính như cha, xứng đáng là người sẽ được kế tục ngôi báu. Hoàng tử em là
    Schahzenan cũng chẳng thua kém gì anh về mọi mặt.
    Sau một thời gian dài trị vì trong vinh quang và thịnh vượng, đức vua cha già yếu
    thăng hà. Schahriar, hoàng tử anh lên ngôi. Theo luật của đất nước này, hoàng tử em
    Schahzenan không được xẻ chia quyền hành, đành phải sống như một dân thường.
    Không có một chút gì bất đồng đố kị, Schahzenan còn ra sức giúp giập anh làm cho
    anh lúc nào cũng vui vẻ hài lòng.
    Schahrlar vốn đã rất yêu quí em, nay lại thấy rõ thái độ vô tư của chàng nên lại càng
    mến trọng. Trong niềm xúc động hân hoan đó, Schahrlar quyết cắt đất Đại Tartarie và
    phong cho em làm vua quốc gia rộng lớn này.
    Hoàng tử em Schahzenan bèn từ biệt vua anh và lên đường nhậm chức.
    Chàng chọn Samarcande làm thủ phủ của đất nước.
    Đã mười năm rồi, hai vị vua anh em đó xa nhau, khi vua Schahriar nảy ra ý muốn tha
    thiết được gặp lại em. Ông quyết định cử một sứ thần đi triệu em về triều. Thế là vị đại
    thần đầu triều cầm đầu sứ bộ cùng với cả một đoàn tuỳ tùng lên đường ngay. Khi tới
    gần thủ phủ Samarcande, vua Schahzenan được tin, đã cùng với các đại thần của triều
    đình mình, phẩm phục chỉnh tề ra nghênh đón. Vua xứ Tartarie tỏ ra hết sức vui
    mừng, trước hết thăm hỏi tình hình của đức vua anh. Sau khi thoả mãn yêu cầu của

    quốc vương xứ Tartarle, ngài tể tướng mới trình bầy mục đích của sứ bộ.
    Schahzenan vô cùng cảm động. Quốc vương bảo: Tể tướng, đức vua anh ta đã làm
    cho ta thật là vinh hạnh, ý muốn của Người đã làm ta vui sướng khôn cùng. Người
    muốn gặp lại ta, ta cũng rất nóng lòng được thấy mặt Người. Thời gian đã chẳng làm
    giảm đi tình nghĩa anh em của Người, thì ta cũng vậy, tình nghĩa anh em của ta đối với
    Người vẫn luôn luôn sâu đậm. Quốc gia ta luôn an bình, ta chỉ cần khoảng mười hôm
    để chuẩn bị và sẵn sàng lên đường cùng với nhà ngươi. Như vậy nhà ngươi cũng
    chẳng cần vào thành làm gì với khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy Nhà ngươi cứ hạ
    trại tại đây, ta sẽ cho mang tới đầy đủ các thứ vật dụng và lương thực, thực phẩm cho
    ngươi và cho cả đoàn sứ bộ?. Tất cả đều được mau chóng thực hiện.
    Nhà vua vừa về tới Samarcande thì các thứ ùn ùn đưa tới: thức ăn, đồ uống với số
    lượng lớn lại thêm bao nhiêu là những tặng vật quí có giá trị cao.
    Trong lúc đó vua Schahzenan chuẩn bị lên đường, xử lý mau chóng các sự vụ còn tồn
    đọng, thành lập một hội đồng để cai trị đất nước trong thời gian đi vắng và đặt một vị
    đại thần tin cậy đứng đầu hội đồng đó.
    Trong vòng mười ngầy, mọi việc xong xuôi, nhà vua tạm biệt hoàng hậu, rời
    Samarcanđe vào buổi chiều cùng với cả đoàn các quan hộ giá, đến nghỉ tại hành cung
    cạnh những chiếc lều trại của quan tể tướng. Nhà vua cùng vị sứ thần đàm đạo tới
    khuya. Rồi, muốn một lần nữa nói lời tạm biệt với hoàng hậu mà chàng hết lòng yêu
    thương, nhà vua một mình quay lại cung điện.
    Chàng đi thẳng tới hậu cung. Hoàng hậu không ngờ nhà vua lại trở về bất ngờ như thế
    nên trước đó đã đón tiếp trên giường mình một viên quan hầu hạng bét trong nội
    cung. Chắc hẳn chúng đã nằm với nhau rất lâu rồi nên lúc này chúng ngủ say như
    chết.
    Nhà vua nhẹ bước đi vào, rất thích thú là sẽ làm cho hoàng hậu mà nhà vua cho là yêu
    thương mình rất mực phải ngạc nhiên về sự trở về của mình. Nhưng biết bao sửng sốt,
    khi dưới ánh sáng những bó đuốc chẳng bao giờ tắt trong đêm tối ở những ngôi nhà
    của các ông hoàng bà chúa, nhà vua nhìn thấy một tên đàn ông nằm gọn trong cánh
    tay hoàng hậu.
    Ông đứng lặng người một lát không dám tin vào những gì mình thấy. Nhưng, chẳng

    còn nghi ngờ gì nữa. “Sao! - Chàng tự nhủ - Ta vừa mới ra khỏi cung điện, và hãy còn
    ở dưới chân thành Samarcande mà người ta đã đám làm nhục ta? A? Quân khốn kiếp.
    Tội ác của các ngươi không thể không bị trừng phạt! Là vua, ta phải trừng trị những
    sai trái xảy ra trong đất nước; là người chồng bị phản bội, ta phải xé xác ngươi để hả
    lòng căm giận chính đáng của ta”. Và rồi, vị vua bất hạnh này, không kìm được cơn
    giận xung thiên, rút kiếm ra, tiến đến gần chiếc giường ngự, chỉ bằng một nhát, đưa
    đôi gian phu dâm phụ từ giấc ngủ đến cái chết nhục nhã. Rồi lần lượt chàng hẩy xác
    chúng qua cửa sổ, rơi xuống hào sâu bao bọc xung quanh.
    Trừng trị xong lũ đốn mạt, chàng ra khỏi kinh thành, lặng lẽ cũng như lúc về và lui
    vào hành cung. Rồi ngay lập tức chàng ra lệnh cuốn lều trại lên đường. Chuyện vừa
    xảy ra, chàng chẳng nói với một ai.
    Tất cả đều đã sẵn sàng, trời chưa sáng rõ, đoàn người khởi hành trong tiếng trống
    chiêng rộn rã làm toàn dân náo nức trừ nhà vua. Vị hoàng đế này, đầu óc luôn bị cái
    cảnh phản bội của hoàng hậu ám ảnh, suốt trong cuộc hành trình luôn âu sầu phiền
    muộn.
    Khi gần tới kinh thành đất nước Ấn Độ, nhà vua thấy hoàng đế Schahriar thân chinh
    cùng cả triều thần ra đón. Làm sao tả được niềm vui gặp gỡ của hai vị vua anh em
    này! Họ đều nhảy xuống ngựa để ôm chầm lấy nhau và sau khi đã thể hiện muôn
    ngàn dấu hiệu của tình cảm thương mến đậm đà họ lại lên ngựa và cùng đi vào thành
    trong những tiếng hoan hô vang dội của dân chúng tập trung đông vô kể. Hoàng đế
    dẫn nhà vua tới tận biệt điện đã chuẩn bị sẵn đành cho vua em. Cung điện này thông
    sang cung điện của hoàng đế Schahriar qua một mảnh vườn chung dùng làm nơi tổ
    chức các hội lễ, các cuộc vui chơi của triều đình. Và nhân dịp này khu vườn còn được
    trang trí thêm nhiều thứ vô cùng tráng lệ.
    Schahriar hãy tạm chia tay với quốc vương xứ Tartarie để chàng tắm rửa và thay áo
    quần, nhưng ngay sau đó, hoàng đế đã tìm gặp lại em. Hai người cùng ngồi trên tràng
    kỷ, những cận thần đều kính trọng lùi ra xa.
    Hai vị quốc vương gắn bó với nhau không những vì tình cảm thân thương mà còn vì
    cùng huyết thống, được tự do đốc bầu tâm sự cho bỏ thời gian dài xa cách. Hai anh em
    cùng nhau dùng bữa tối rồi lại tiếp tục chuyện trò mãi đến lúc Schahrlar thấy đêm sắp
    tàn mới rút về hậu cung để em được nghỉ ngơi.

    Vị vua em bất hạnh đi nằm. Nhưng lúc cùng vua anh đàm đạo, nỗi buồn có nguôi
    ngoai đôi chút thì lúc này lại khơi dậy mạnh mẽ. Lẽ ra phải thoải mái nghỉ ngơi để
    phục hồi sức khoẻ thì tâm trí chàng lại bị giầy vò dữ dội.
    Hình ảnh phản bội bẩn thỉu của hoàng hậu hiện lên rõ mồn một trong trí nhớ làm tâm
    can chàng sôi sục. Rồi, không sao ngủ được, chàng ngồi lên, chìm đắm trong những ý
    nghĩ đau buồn. Nét ủ rũ của chàng hiện rõ trên khuôn mặt khiến vua anh trước đó
    cũng nhận thấy phải tự hỏi: “Quốc vương Tartarie làm sao thế nhỉ? Kẻ nào đã làm cho
    chú ấy phải rầu lòng? Phải chăng ta đã đón tiếp chú ấy không được chu đáo? Không,
    ta đã coi chú ấy như một người em mà ta vô cùng yêu mến, về khoản này thì ta thấy ta
    chẳng có gì đáng chê trách.
    Có thể em ta vì tạm xa cách đất nước và hoàng hậu, vợ chú ấy mà có tâm trạng nhớ
    nhung chăng. Ồ, nếu có phải vì thế mà em ta buồn thì ta sẽ trao ngay những tặng
    phẩm đã đành cho chú ấy, để bất cứ lúc nào muốn là chú ấy có thể lên đường trở về
    Samarcanđe!. Và ngay ngày hôm sau ông gửi cho chàng một phần những tặng vật đó
    gồm những đồ quí hiếm thật độc đáo. Ngoài ra, hàng ngày, nhiều trò đu hí được tổ
    chức để làm cho chàng nguôi vơi buồn nhớ. Nhưng những cuộc vui huy hoàng nhất,
    tráng lệ nhất cũng chẳng làm chàng khuây khoả mà lại càng như khơi gợi mối u buồn
    sâu sắc.
    Một hôm hoàng đế Schahriar hạ lệnh mở một cuộc săn lớn trong một vùng có nhiều
    hươu nai cách kinh thành hai ngày đường. Quốc vương Schahzenan xin cho được
    miễn tham gia viện cớ không được khoẻ.
    Hoàng đế chiều lòng để cho vua em được tự do, rồi cùng với cả triều thần lên đường
    giải trí.
    Sau khi vua anh đi rồi, quốc vương xứ đại Tartarie còn lại một mình, lui vào phòng
    riêng khép kín cửa lại. Chàng ngồi bên cửa sổ trông ra vườn ngự uyển. Khu vườn
    tráng lệ đầy tiếng chim hót này đáng lẽ làm cho chàng vui thích nếu còn có khả năng
    cảm thụ, nhưng luôn bị vò xé vì cái kỷ niệm não lòng về hành vi thất tiết của hoàng
    hậu nên chàng chẳng chú ý gì đến khu vườn mà luôn ngước mắt nhìn lên cao để than
    thầm cho số phận.
    Nhưng, dù bị nỗi đau chi phối tới bao nhiêu, chàng cũng không sao không để mắt tới

    một sự kiện khác thường nó thu hút tất cả sự chú ý của chàng. Một cánh cửa bí mật
    bên cung điện của hoàng đế bỗng mở toang và từ đó lần lượt đi ra hai mươi người phụ
    nữ, giữa họ là hoàng hậu mà cung cách đi đứng làm ta rất dễ nhận biết.
    Hoàng hậu cho là quốc vương xứ Đại Tartarie cũng đã cùng đi săn với hoàng đế
    chồng mình nên đã bước đi một cách thật mạnh dạn tới tận gần cửa sổ phòng riêng
    của quốc vương em chồng. Quốc vương vì tò mò muốn biết cái gì sẽ xảy ra nên đã lui
    vào một chút để không bị nhìn thấy nhưng mình thì vẫn trông rõ mồn một cảnh ngoài
    vườn.
    Chàng nhận thấy bọn người tháp tùng hoàng hậu bắt đầu bỏ các tấm mạng tới lúc đó
    vẫn còn che mặt và cởi cả những áo dài khoác bên ngoài những bộ y phục ngắn.
    Nhưng chàng vô cùng kinh ngạc thấy đám người mà chàng tưởng toàn là phụ nữ thì
    lại có mười người con trai da đen, mỗi người ôm lấy người tình của mình.
    Về phần hoàng hậu cũng chẳng muốn chờ đợi lâu vội vỗ mạnh bàn tay và gọi to:
    “Masoud! Masoud!” Và ngay lập tức một tên đàn ông da đen khác tụt từ trên một cây
    cao xuống, vội chạy đến với nàng.
    Sự ngượng ngùng không cho phép ta kể lại tất cả những gì đã xảy ra giữa những người
    đàn bà và lũ đàn ông da đen này, đó là những chi tiết chẳng đáng quan tâm, chỉ biết là
    Schahzenan, mắt nhìn thấy cơ sự đó, nhận ra là hoàng đế anh mình cũng bất hạnh
    chẳng kém gì mình. Cuộc hoan lạc của đám người dâm loạn nầy kéo dài mãi tới nửa
    đêm.
    Cả bọn còn nhảy xuống cái hồ lớn vốn rất sạch đẹp trong vườn ngự uyển để tắm táp
    rồi sau đó mặc lại quần áo và biến mất sau cánh cửa bí mật của hoàng cung. Còn
    Masoud từ bên ngoài trèo qua tường để vào vườn thì lại đi ra bằng lối đó.
    Vì tất cả những cảnh trên đây đều diễn ra trước mắt vị quốc vương xứ Đại Tartarie nên
    làm cho chàng suy nghĩ rất nhiều: “Ta thật là nông nổi - Chàng tự bảo - đã cho là
    mình vô cùng bất hạnh? Đó chẳng qua là số mệnh khó lòng tránh khỏi của tất cả
    những ông chồng, ngay cả hoàng đế anh ta, vua của biết bao nhiêu Quốc gia, chúa tể
    của toàn thiên hạ cũng còn không tránh khỏi kia mà. Đã là số mệnh thì can chi ta lại
    quá yếu đuối mòn mỏi trong phiền não u sầu? Thế là xong: hồi ức của một sự bất
    hạnh riêng từ nay không thể lũng đoạn cuộc sống yên bình của ta”.

    Quả vậy, từ lúc đó chàng chẳng còn thấy quá khổ đau phiền muộn. Chàng đã chẳng
    thiết gì ăn uống nếu không được mục kích tất cả những gì xảy ra dưới cửa sổ phòng
    mình; lúc nầy chàng đòi ăn và ăn ngon miệng hơn cả kể từ ngầy rời Samarcanđe, và
    còn lấy làm thích thú nghe những lời ca điệu nhạc du dương hoà tấu trong bữa ăn của
    chàng.
    Những ngày tiếp theo, chàng hoàn toàn bình thản và khi biết hoàng đế anh từ cuộc đi
    săn đã trở về, chàng đi tới vui vẻ chúc mừng. Thoạt đầu, Schahriar chưa chú ý gì đến
    sự thay đổi này mà chỉ phàn nàn tiếc là quốc vương em đã bỏ lỡ cuộc săn thú vị và
    không để cho em kịp thanh minh, ông khoe đã săn bắt được một số lượng lớn hươu
    nai và các con thú khác cùng với sự vui thích được hưởng trong cuộc săn. Schahzenan
    chăm chú nghe rồi bắt đầu lên tiếng. Vì không còn nỗi buồn rầu ám ảnh làm thui chột
    cả trí thông minh sắc sảo, chàng nói năng thật hoạt bát lanh lợi và đầy tính trào lộng.
    Đinh ninh em mình vẫn ủ rũ như lúc tạm chia tay để lên đường đi săn, hoàng đế vô
    cùng hài lòng thấy chàng thật vui vẻ. Ông bảo:
    - Em ạ, ta cảm tạ trời đất đã làm cho em thay đổi tốt lành trong lúc ta không có mặt ở
    nhà. Ta thật là vui sướng, nhưng ta có một yêu cầu đối với em mong là sẽ được em
    đáp ứng.
    Em lại có thể từ khước anh một điều gì ư? - Nhà vua xử Tartarie đáp - Với Schahzenan
    này, anh có đủ quyền lực Anh nói đi, em đang nóng lòng muốn biết anh muốn em
    phảị làm gì.
    - Từ khi em tới triều đình ta - Schahriar nói - Ta thấy em luôn luôn sầu muộn mà ta đã
    cố gắng xua đuổi bằng bao nhiêu trò vui chơi giải trí. Ta đã nghĩ là sự sầu muộn của
    em là do xa nhà, xa đất nước; ta cũng nghĩ là tình yêu chiếm phần lớn. Hoàng hậu ở
    Samarcande mà em đã lựa chọn ắt phải có một sắc đẹp tuyệt trần, có lẽ đó là nguyên
    nhân.
    Không biết là ta có bị nhầm trong sự suy đoán không, nhưng cũng phải thú thực là
    cũng vì thế mà ta chẳng muốn gặng hỏi sợ làm em chẳng vừa lòng. Thế mà, chưa một
    chút nhọc công nào chăm sóc, khi trở về ta lại thấy em vui vẻ nhất trần đời và tinh
    thần như đã được giải toả mọi nỗi ưu tư, nó đã làm vẩn đục cả vẻ vui tươi khoái hoạt
    của em. Hãy vui lòng nói cho ta rõ vì sao em hết sầu não buồn đau?”.

    Nghe vua anh nói vậy, quốc vương xứ Đại Tartarie trầm lặng một lát như để suy nghĩ
    lời đáp. Rồi chàng nói:
    - Anh là hoàng đế v2à cũng là người chủ của em, xin anh hãy miễn cho việc phải đáp
    ứng điều anh đòi hỏi, em van xin anh đấy.
    - Không, em của ta - Hoàng đế nói - Em phải chiều ta. Ta mong muốn như vậy, chớ
    khước từ ta nữa.
    Schahzenan không thể cưỡng lại sự gặng hỏi của Schahriar, đành nói:
    - Vậy thì, anh của em? Vì anh đã ra lệnh, em đành phải làm theo ý muốn của anh thôi.
    Rồi chàng kể lại sự phản bội, thất tiết của hoàng hậu Samarcanđe. Kể xong, chàng
    nói:
    - Đó là nguyên nhân nỗi buồn đau của em. Phải chăng là em đã sai lầm khi để cho nỗi
    buồn đó chi phối?
    - Ôi, em của tôi? - Hoàng đế kêu lên bằng giọng nhuốm vẻ thông cảm với nỗi buồn
    giận của quốc vương xứ Tartarie - Câu chuyện em vừa kể ta nghe mới khủng khiếp
    làm sao? Phải kiên nhẫn tới chừng nào ta mới nghe được tới cuối câu chuyện! Ta khen
    ngợi em đã trừng trị thích đáng những tên phản trắc đã xúc phạm em thật nặng nề.
    Không ai có thể trách cứ hành động đó: em đã xử sự thật công minh. Còn ta, thú thực
    nếu ở địa vị của em, có lẽ ta sẽ chẳng được chừng mực như thế đâu: Cắt đi mạng sống
    chỉ của một người đàn bà, đối với ta chưa đủ đâu. Ta nghĩ là có thể hàng ngàn đứa
    phải mất đầu trong cơn điên giận của ta kia.
    Ta không ngạc nhiên về nỗi buồn của em; nguyên nhân thật quá đắng cay, quá tủi
    nhục lẽ nào chẳng làm cho em ta suy sụp. Trời? Thật là đa đoan? Không, ta tin là
    chuyện đó chẳng còn có thể xảy ra với ai như đã xảy ra với em. Nhưng ta cũng phải
    đội ơn Thượng đế là đã cho em niềm an ủi mà ta tin là có căn cứ vững chắc. Vậy thì
    em hãy vui lòng cho ta biết đi, hãy cùng ta cạn dòng tâm sự
    Schahlenan thấy vô cùng khó khăn đáp ứng điều này hơn điều đã nói về mình vì đây
    lại liên quan tới người anh, nhưng cũng đành phải nhượng bộ vì những lời khẩn thiết
    của ông:

    - Em xin phục tùng - Chàng nói- vì anh đã kiên quyết muốn biết rõ nguyên nhân. Em
    sợ là sự phục tùng của em sẽ gây cho anh nhiều phiền muộn mà trước đây em đã phải
    chịu. Nhưng anh chỉ tự trách được mình thôi vì chính anh đã buộc em phải tiết lộ ra
    một chuyện mà em đang muốn chôn vùi trong lãng quên vĩnh viễn.
    - Điều em nói đó - Schahriar ngắt lời em - lại càng làm ta háo hức muốn biết. Hãy
    mau hé mở cho ta tấm màn bí mật đó đi, muốn ra sao thì ra.
    Vua xứ Tartarie không còn đất để lùi nữa, đành phải thuật lại tất cả những gì chàng
    trông thấy về sự cải trang của những tên da đen, về sự dâm loạn của hoàng hậu và các
    thị nữ của bà và chàng không quên nói đến cái tên Masoud.
    - Sau khi chứng kiến tất cả những cảnh xấu xa nhơ bẩn đó - Chàng nói tiếp - em nghĩ
    là tất cả đàn bà đều như thế cả thôi, họ khó có thể cưỡng lại được dục vọng. Em như
    được cảnh tỉnh, thấy ra là: đối với một trang nam nhi thật là quá hèn yếu nếu để cho
    sự an bình của mình phụ thuộc vào lòng chung thuỷ của họ: ý nghĩ này đưa em đến
    nhiều suy tư khác và cuối cùng em thấy là không gì tốt hơn là tự mình an ủi mình.
    Khó khăn thật đấy, nhưng em đã thành công. Nếu tin em thì anh hãy làm như em vậy.
    Mặc dù lời khuyên đó thật là khôn ngoan đúng mực, nhưng hoàng đế không thể chấp
    nhận mà còn nổi giận đùng đùng:
    - Sao. - Ông thét lên - Chánh cung hoàng hậu của đất nước Ấn Độ rộng lớn mà lại sa
    đoạ tới mức dê nhục đó ư! Không, em ạ - Ông thêm- Ta không thể tin được những gì
    em đã nói nếu ta không được nhìn thấy tận mắt.
    Chắc là em đã nhìn nhầm đấy thôi. Sự việc nghiêm trọng đáng để cho ta phải tự mình
    khẳng định.
    - Anh ạ - Schahzenan nói - Nếu anh muốn mục kích cũng chẳng có gì khó khăn lắm
    đâu. Anh chỉ việc tổ chức một cuộc đi săn mới. Khi chúng ta đã ra ngoài kinh thành
    cùng với các triều thần cả của anh và của em, chúng ta sẽ dừng lại ở hành cung và đến
    đêm cả hai anh em ta sẽ trở về nơi biệt điện dành cho em.
    Em đoán chắc là ngầy hôm sau anh sẽ thấy tất cả những gì em đã thấy.
    Hoàng đế tán thành kế hoạch đó và lập tức ra lệnh tổ chức một cuộc đi săn mới, vì
    vậy các lều trại lại được dựng lên nơi đã được qui định.

    Ngầy hôm đó cả hai vị vua lên đường cùng với cả hai đoàn tuỳ giá. Họ tới nơi đã định
    trước và ở đó cho tới đêm. Lúc bấv giờ Schahriar cho đòi tể tướng tới và chẳng cần
    cho biết ý đồ của mình, ra lệnh cho ông này tạm quyền và không được để bất cứ
    người nào ra khỏi trại với bất cứ lý do gì.
    Ra lệnh xong, quốc vương xứ Đại Tartarle cùng với hoàng đế lên ngựa, bí mật rời khỏi
    trại, đi về kinh thành, tới hoàng cung, vào cung điện dành cho Schahzenan. Họ đi ngủ
    và ngày hôm sau, sáng tinh mơ, họ tới ngồi kín đáo bên cửa sổ, nơi mà quốc vương
    Tartarie đã nhìn thấy cảnh bọn đa đen giở trò dâm loạn.
    Họ cùng hưởng một lát không khí mát mẻ của buổi ban mai vì lúc đó mặt trời chưa
    lên; và vừa khẽ trao đổi chuyện trò vừa thi thoảng liếc mắt sang chiếc cửa bí mật bên
    kia khu vườn ngự uyển. Cuối cùng, cửa mở và chuyện xảy ra tương tự, hoàng hậu
    xuất hiện cùng đám thị nữ với mười tên da đen cải trang; mụ kêu tên Masoud và
    hoàng đế nhìn thấy tất cả những gì đã làm nên nỗi nhục nhã và sự bất hạnh của mình.
    - Ôi Thượng đế! - Ông kêu lên - Nhục nhã biết chừng nào? Kinh tởm biết chừng nào!
    Vợ của một ông vua như ta đây sao lại có thể sa đoạ đê tiện tới mức ấy? Sau sự ô nhục
    này, còn có vị hoàng đế nào dám khoe khoang là mình hạnh phúc hoàn toàn nữa
    không? Ôi, em của ta! Ông ôm lấy quốc vương Tartarie và nói tiếp - Chúng ta hãy từ
    bỏ tất cả các thứ trên thế giới này, thiện tâm thiện ý đâu còn; xu nịnh đi đôi với phản
    trắc. Hãy từ bỏ tất cả đất đai sông núi và tất cả sự phù hoa hào nhoáng quanh ta.
    Chúng ta hãy cùng đi tới những xứ sở xa lạ kéo dài một cuộc sống tối tăm và giấu biệt
    đi nỗi bất hạnh khổ ải của chúng ta.
    Schahzenan không đồng tình với quyết định đó nhưng chàng chẳng dám đấu tranh vì
    thấy anh mình còn đang trong cơn nóng giận sục sôi.
    - Anh của em - Chàng nói - Em cũng không có ý kiến gì khác anh đâu. Em sẵn sàng
    đi theo anh bất cứ nơi nào anh muốn, nhưng xin anh hãy hứa với em là chúng ta sẽ trở
    về nếu được gặp một người nào đó còn khổ sở hơn cả chúng ta nữa.
    - Anh hứa - Hoàng đế đáp - Nhưng ta nghĩ là chúng ta sẽ chẳng tìm thấy một ai như
    thế cả đâu.
    - Em chưa đồng tình với anh ở chỗ đó - Quốc vương Tartarie phản bác - Có thể là

    chúng ta chẳng phải đi lâu đâu.
    Rồi họ bí mật rời hoàng cung và đi bằng con đường khác với lúc đi về. Họ đi, đi mãi
    chừng nào ánh sáng còn cho họ thấy rõ con đường, và đêm đầu tiên họ ngủ dưới bóng
    cây. Dậy từ sáng sớm, họ lại tiếp tục đi cho đến lúc tới một bãi cỏ xanh rờn bên bờ
    biển mà ở đó từng quãng từng quãng một có những cây to cành lá rậm rạp.
    Họ ngồi dưới một trong các cây đó để nghỉ ngơi và hóng mát. Sự bội phản và thất tiết
    của các hoàng hậu lại là đề tài của cuộc chuyện trò tâm sự.
    Chưa được bao lâu thì chợt họ nghe thấy ngay cạnh họ một tiếng động khủng khiếp
    về phía biển và tiếp theo đó là những tiếng kêu thất thanh làm họ run sợ. Mặt biển
    bỗng mở ra và dâng lên một cái cột đen khổng lồ cao chạm đến các tầng mây. Cái vật
    lạ này làm cho họ kinh hoảng khiếp vía, vội bật đậy, lanh lẹn leo lên cây, trèo thật cao,
    theo họ thì đó là chỗ ẩn nấp thích hợp nhất. Vừa mới lên vị xong, họ ngoảnh lại nơi
    vừa phát ra tiếng động làm cho mặt biển như mở ra đó liền thấy cái cột đen từ từ rẽ
    nước tiến vào bờ.
    Lúc đầu họ không thể phân biệt được đó là cái gì, nhưng chẳng mấy chốc đã trông
    thấy rõ ràng.
    Đó là một trong các hung thần tinh ma độc ác, là những kẻ tử thù của loài người. Hắn
    đen đủi và xấu xí, có thân hình của một người khổng lồ cao to lừng lững, đội trên đầu
    một cái hòm thuỷ tinh có nắp đóng lại bằng bốn chiếc khoá thép. Hắn đi vào bãi cỏ và
    đặt cái hòm đúng chỗ gốc cây, cái cây mà hai anh em nhà vua vừa trèo lên nấp. Hai
    anh em cảm thấy nguy hiểm cùng cực, tưởng là phen này thì đi đứt.
    Tuy vậy hung thần chỉ từ từ ngồi xuống cạnh chiếc hòm, rút chùm chìa khoá dắt ở thắt
    lưng lần lượt mở hòm ra bằng bốn chiếc chìa. Ngay tức thì từ trong hòm bước ra một
    người đàn bà y phục lộng lẫy, thân hình thanh tú, đẹp tuyệt trần. Lão hung thần đặt
    nàng ngồi bên cạnh, say sưa ngắm người đẹp và nói.
    - Phu nhân của ta, một người đẹp hơn tất cả những người đẹp được mọi người chiêm
    ngưỡng ơi! Con người duyên dáng mà ta đã cướp đi giữa ngày hôn lễ, người mà ta
    luôn mãi yêu thương, nàng hãy cho ta ngủ một lát bên nàng; chính vì ta rất buồn ngủ
    nên đã tới đây để nghỉ ngơi một chút.
    Nói xong, hắn ngả cái đầu nặng nề của hắn lên đùi của nàng thiếu phụ. Rồi, duỗi

    thẳng đôi chân chạm tới mép biển, hắn ngủ tức thì. Tiếng ngáy của hắn vang dội cả
    một vùng biển.
    Người thiếu phụ tình cờ ngước mắt nhìn lên, trông thấy hai nhà vua tít trên gần ngọn
    cây, liền dùng tay ra hiệu bảo hai người xuống và đừng gây tiếng động. Hai chàng vô
    cùng sợ hãi khi thấy mình bị lộ.
    Cũng bằng dấu hiệu tay, họ xin miễn cho việc phải trèo xuống.
    Nhưng mà nàng, sau khi nhẹ nhàng nâng đầu lão hung thần trên đùi mình xuống đất,
    đứng lên khẽ bảo họ giọng sôi nổi:
    - Xuống đi nào1 Nhất thiết các chàng phải xuống đây với em.
    Hai anh em gắng sức làm cho nàng ta hiểu, cũng bằng những cử chỉ, là rất sợ lão hung
    thần.
    - Nào thôi xuống đi? - Cũng vẫn bằng giọng khẽ khàng và sôi nổi, nàng nói như ra
    lệnh - Nếu các chàng không nghe lời em ngay, em sẽ đánh thức hắn đậy và tự em sẽ
    bảo hắn giết các chàng.
    Câu nói làm cho hai nhà vua sợ hãi, vội vàng nhưng rất thận trọng tụt xuống để khỏi
    làm lão hung thần thức giấc. Khi họ đã ở trên mặt đất, thiếu phụ nắm lấy tay hai người
    kéo đi và khi đã xa xa một chút, dưới hàng cây, nàng ta trơ trẽn bắt họ phải lần lượt
    chiều mình. Mới đầu hai người khước từ nhưng bị bắt buộc và đe doạ đủ điều nên
    đành phải làm theo.
    Sau khi đã được thoả mãn theo ý muốn, nhìn thấy các chàng đều có một chiếc nhẫn ở
    ngón tay, nàng ta đòi lấy. Khi đã nắm hai chiếc nhẫn trong tay, nàng ta lấy ra một cái
    hộp trong túi đựng đồ trang sức, kéo ra một sợi dây buộc những chiếc nhẫn khác đủ
    các loại, các kiểu, chỉ cho hai người và hỏi:
    - Các chàng có biết các nhẫn này có ý nghĩa gì không?
    - Không - Họ đáp - Nhưng chắc là nàng sẽ cho chúng tôi biết chứ.
    - Đó là những chiếc nhẫn của tất cả những người đàn ông đã cùng em ân ái - Nàng
    thản nhiên nói - Đã có chín mươi tám chiếc đã đếm kỹ mà em giữ làm kỷ niệm. Em
    đòi nhẫn của hai chàng cũng là với ý ấy và để cho tròn một trăm.

    Như vậy - Nàng nói tiếp - Tính tới hôm nay là em đã có tròn một trăm tình nhân, dù
    có sự canh giữ ráo riết và sự đề phòng cẩn mật của cái lão hung thần xấu như ma kia
    lúc nào cũng giam riết lấy em trong cái hòm thuỷ tinh khoá kín, nhưng dù có cất giấu
    em dưới đáy biển, em vẫn thoát được ra ngoài sự kiểm soát của lão.
    Các chàng hẳn thấy rõ là khi một người đàn bà đã có một ý định gì thì không một
    người chồng nào, một tình nhân nào có thể ngăn cản được. Tất hơn là người đàn ông
    chẳng nên ép buộc và cưỡng bách đàn bà, có thế thì người đàn bà mới có thể trở nên
    người tiết hạnh.
    Nói đoạn, người thiếu phụ xâu hai chiếc nhẫn vào cùng một dây với những chiếc nhẫn
    khác. Rồi nàng ngồi vào chỗ cũ, nhẹ nhàng nâng đầu lão hung thần vẫn ngủ say lên
    đùi mình, rồi ra hiệu cho hai chàng đi.
    Hai nhà vua trở lại con đường đã đi tới và khi khuất tầm nhìn của người thiếu phụ và
    lão hung thần, Schahriar bảo Schahzenan:
    - Này em? Em nghĩ gì về chuyện vừa xảy ra với chúng ta? Phải chăng lão hung thần
    đã có một cô tình nhân thật là chung thuỷ? Và em có công nhận với anh là không gì
    có thể sánh được với sự tinh ma quỉ quái của đàn bà?
    - Thưa anh, đúng như vậy - Quốc vương xứ Đại Tartarie đáp - Và chắc anh cũng phải
    nhất trí với em là lão hung thần thật đáng được phàn nàn vì còn bất hạnh hơn cả
    chúng ta. Vậy là chúng ta đã thấy điều đang muốn tìm kiếm.
    Hãy trở về thôi anh ạ và chuyện này cũng chẳng có gì ngăn cản chúng ta trong hôn
    phối. Với em, em đã biết cách giữ trọn niềm tin của mình như thế nào. Lúc này, em
    chưa muốn nói ra đây nhưng rồi anh sẽ biết tin và chắc chắn là anh cũng sẽ làm theo
    như em.
    Hoàng đế tỏ vẻ đồng tình và tiếp tục cùng em rảo bước. Họ về tới nơi hạ trại vào cuối
    đêm thứ ba kể từ ngày đi.
    Tin hoàng đế trở về được loan báo, các đại thần tề tựu từ sáng sớm trước hành cung.
    Nhà vua với họ vào, vui vẻ tiếp đón họ khác hẳn ngày thường và tặng thưởng cho tất
    cả mọi người.
    Sau đó nhà vua tuyên bố chẳng muốn đi xa hơn nữa, lệnh cho họ lên ngựa, và chẳng

    mấy chốc về tới hoàng cung.
    Vừa đặt chân xuống đất, hoàng đế lập tức đến hậu cung bắt trói ngay hoàng hậu, trao
    cho tể tướng đem đi xứ giáo. Viên đại thần nầy lập tức thi hành cũng chẳng hỏi xem bà
    ta đã phạm tội gì.
    Vị hoàng đế đang cơn giận dữ không chỉ bằng lòng có thế, ông tự tay mình chặt đầu
    tất cả những thị nữ của hoàng hậu. Sau sự trừng phạt nghiêm khắc đó, đinh ninh là
    trên đời này chẳng có một người đàn bà nào tiết hạnh, nhà vua quyết định mỗi tối lấy
    một vợ, ngủ với người đó và sáng ra thì đem đi thắt cổ để tránh cho người đàn bà này
    khỏi có hành động phản bội, thất tiết với mình. Đặt ra cái luật ác độc nghiệt ngã đó
    rồi, hoàng đế thề là sẽ thi hành ngay sau khi quốc vương Tartarie lên đường về nước.
    Chẳng bao lâu vua em cũng từ biệt anh lên đường mang theo nhiều tặng vật quí hiếm
    và sang trọng. Schahzenan đi rồi, Schahrlar tức thì lệnh cho tể tướng đưa đến cho
    mình cô con gái của một trong các võ tướng của triều đình. Tể tướng tuân lệnh. Hoàng
    đế ngủ với cô gái đó và sáng hôm sau trao lại cho tể tướng mang đi xử tử, đồng thời
    truyền cho kiếm một cô gái, con một vị đại thần khác cho tối tiếp theo. Dù bất bình và
    khổ tâm đến đâu khi phải thi hành những mệnh lệnh như thế, tể tướng vẫn phải nhắm
    mắt phục tùng.
    Ông đưa tới cho hoàng đế con gái của một võ quan cấp dưới mà hôm sau người ta lại
    đưa đi hành quyết.
    Sau cô gái này đến lượt con gái của một nhà giàu trong kinh thành và cứ như vậy mỗi
    ngày có một trinh nữ lấy chồng và một người vợ đi sang thế giới bên kia.
    Tiếng đồn của hành động tàn bạo chưa từng có đó đã gây nên một sự kinh hoàng
    khắp chốn kinh thành. Vang lên khắp nơi tiếng kêu la, than khóc: nơi này là một
    người cha chan hoà nước mắt trong tuyệt vọng vì mất đứa con gái yêu; chỗ kia là
    những bà mẹ hiền lành, rên rỉ thảm thiết sợ con gái mình rồi cũng sẽ rơi vào số phận
    bi thương như thế. Vì vậy, thay vào những lời ngợi ca và chúc phúc mà vị hoàng đế
    thường nhận được từ trước đến nay là những tiếng trách oán của muôn dân.
    Vị tể tướng mà chúng ta đã biết, ngoài ý muốn của mình đã phải thi hành một lệnh bất
    công khủng khiếp.Ông này cũng có hai cô con gái: cô chị là Scheherazade và cô em là
    Dinarzade.

    Tài sắc cô em cũng chẳng thua kém gì chị, nhưng lòng can đảm của cô chị thì vượt
    hơn hẳn mọi người và trí thông minh thì vô cùng sắc sảo. Nàng đọc sách rất nhiều và
    có một trí nhớ lạ kỳ.
    Tất cả những gì đã đọc đều ghi sâu trong óc. Nàng đặc biệt có năng khiếu về các lĩnh
    vực triết học, y học, sử học và mỹ thuật. Nàng làm thơ có hồn hơn cả các nhà thơ nổi
    tiếng đương thời. Ngoài ra, nàng còn có một sắc đẹp lộng lẫy và một đức hạnh kiên
    trinh bao trùm lên tất cả những tài hoa đó.
    Tể tướng yêu thương rất mực người con gái thực xứng đáng với tình cảm cao đẹp của
    mình. Một hôm, trong cuộc chuyện trò của hai cha con, nàng nói:
    - Cha ơi, con có một điều muốn cầu xin. Con thiết tha mong được cha cho phép.
    - Cha chẳng bao giờ từ chối con điều gì - Ông nói - miễn là điều con cầu xin phải
    chính đáng và hợp lẽ phải.
    - Là chính đáng - Scheherazađe thưa - thưa cha, không có gì chính đáng hơn. Cha có
    thể xét nguyên cớ nó bắt con phải cầu xin cha. Ý đồ của con là muốn ngăn chặn hành
    vi man rợ của hoàng đế đối với các gia đình trong kinh thành này. Con muốn làm tiêu
    tan nỗi lo chính đáng mà bao bà mẹ đang chịu đựng là mất con gái mình một cách bi
    thảm.
    - Con gái ơi, ý định của con thật vô cùng đáng khen - Tể tướng nói - Nhưng tai hoạ
    mà con muốn hoá giải thì cha thấy có thể là vô phương con ạ. Con định liệu thế nào
    để có thể làm được đến nơi đến chốn?
    - Cha ạ - Scheherazade nói - Vì qua sự sắp đặt của cha mà hoàng đế mỗi ngày lại làm
    một cuộc hôn nhân mới, con xin cha, với tấm lòng yêu thương con gái, cha hãy tạo
    cho con cái vinh hạnh được hầu hạ đức vua...
    Vị tể tướng không sao ngăn được sự kinh hãi khi nghe những lời trên đây của con gái.
    - Ôi Chúa ơi? - Ông giận dữ ngắt lời con - Con điên rồi hay sao đấy? Sao con lại có
    thể cầu xin ta một điều dại dột nguy hiểm như vậy? Chắc con cũng biết là nhà vua đã
    thề độc là chỉ ân ái một đêm với chỉ một người đàn bà rồi sẽ giết đi ngay ngày hôm
    sau, thế mà con còn xin cha cho được làm vợ Người ư? Con có nghĩ là sự nông nổi
    bộp chộp sẽ đưa mình đến đâu không?

    - Có, thưa cha - Cô gái đức hạnh đáp - Con biết tất cả sự hiểm nguy mà con dấn thân
    vào, nhưng con chẳng sợ. Nếu con chết đó là cái chết vinh quang và nếu thành công
    thì con đã phục...
     
    Gửi ý kiến