TRÍCH DẪN HAY VỀ SÁCH

“Những cuốn sách đưa ta vào trạng thái mê say tận tâm, chúng tương tác với ta, mang lại lời khuyên và kết nối với ta qua một mối quan hệ sống động và mạch lạc" (H.Godefroy)

TÀI NGUYÊN THÔNG TIN

LƯỢT TRUY CẬP

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • THƯ VIỆN BÀI GIẢNG ĐIỆN TỬ

    THÀNH VIÊN TRỰC TUYẾN

    1 khách và 0 thành viên

    Học Bác mỗi ngày. Tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục đào tạo

    Lịch sử Đoàn TNCS Hồ Chí Minh

    365 CHUYỆN KỂ HÀNG ĐÊM

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Sưu tầm
    Người gửi: Trần Hoàng Giang
    Ngày gửi: 15h:55' 29-12-2023
    Dung lượng: 4.3 MB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    Lời nói đầu
    Thế giới đa sắc màu, huyền ảo, hấp dẫn trong truyện kể luôn là lựa
    chọn lí tưởng cho các bạn nhỏ trước giờ đi ngủ. Không chỉ là món ăn
    tinh thần bổ dưỡng, là cầu nối êm ái đưa các bé vào giấc ngủ ngon, mỗi
    câu chuyện còn ẩn chứa những ý vị sâu xa về cuộc sống, về tình người,
    nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ.
    365 truyện kể hằng đêm là bộ truyện thiếu nhi được phân chia
    chủ đề theo các mùa trong năm: xuân, hạ, thu, đông. Ở mỗi tập truyện,
    các bạn nhỏ sẽ được chìm đắm trong thế giới li kì của Truyện kể xứ thần
    tiên; thu nhận được nhiều điều bổ ích, lí thú trong phần Truyện kể tri
    thức; học được nhiều điều hay lẽ phải qua những Câu chuyện về thói
    quen tốt và đức tính tốt; mở mang tầm hiểu biết qua Truyện kể danh
    nhân; thả hồn bay bổng trong mỗi Truyện kể dân gian.
    Lời lẽ mộc mạc, hình ảnh minh họa sống động, 365 truyện kể
    hằng đêm sẽ là món ăn tinh thần bổ dưỡng, chắp cánh cho mỗi giấc
    mơ hằng đêm của bé.
    Hãy cùng mở ra và khám phá những câu chuyện kể ý nghĩa, để mỗi
    ngày vui của các bạn nhỏ được khép lại bằng không gian đẹp đẽ của 365
    truyện kể hằng đêm, để những ước mơ được bay cao, bay xa!
    BAN BIÊN TẬP

    VỊT CON XẤU XÍ
    (Lược dịch)
    Trong một khu rừng nọ, có một cô Vịt mẹ
    đang ấp trứng, hồi hộp mong chờ đến ngày
    được gặp mặt những đứa con yêu quý của mình.
    Cuối cùng ngày đó cũng đến, từng quả trứng
    nở ra, những chú vịt con xinh xắn và đáng yêu
    lần lượt nhảy ra ngoài, kêu “Cạc cạc”, Vịt mẹ vui lắm. Nhưng vẫn còn
    một quả trứng lớn nhất ở trong ổ vẫn chưa nở, thế là nó lại nằm xuống
    ấp tiếp. Bác Vịt già đi ngang qua, hỏi Vịt mẹ: “Này, cô đang làm gì ở đấy
    thế? Con của cô đã nở hết chưa?” Vịt mẹ nói: “Vẫn còn một trứng chưa
    nở chị ạ.”
    Bác Vịt già bèn đi tới xem quả
    trứng và nói: “Quả trứng to thế
    này, chắc chắn không phải là
    trứng của cô đâu. Không chừng lại
    là trứng Gà tây đấy!” Vịt mẹ nghe
    lời bác Vịt già nói thì đâm bán tin
    bán nghi. Bác Vịt già lại nói: “Tốt
    nhất là cô cứ mặc kệ nó, mau đi
    dạy lũ con của mình bơi lội đi!” “Không! Tôi nhất định phải ở đây.” Nói
    xong, Vịt mẹ lại nằm xuống cái ổ của mình.
    Vài ngày trôi qua, quả trứng cuối cùng cũng nở. “Con Vịt này vừa to
    vừa xấu quá đi mất!” Vịt mẹ nhìn đứa con của mình rồi thốt lên: “Chẳng
    lẽ nó đúng là con của chị Gà tây?” Vịt mẹ bắt đầu nghi ngờ.
    Ngày hôm sau, Vịt mẹ dẫn các con
    của mình đến bờ ao. Vịt mẹ nhảy xuống
    ao trước rồi các chú Vịt con lần lượt theo
    sau, chú Vịt con xấu xí cũng theo các
    anh chị nhảy xuống ao và bơi lội. Vịt mẹ
    nhìn thấy thế, nghĩ bụng: “Tốt quá rồi,
    nó biết bơi kìa, vậy là không phải con
    của chị Gà tây!”
    Tuy nhiên, một việc không mong muốn lại xảy ra, đó là các anh chị
    thấy Vịt con xấu xí quá nên suốt ngày chế giễu nó, gọi nó là “Vịt con xấu
    xí”. Vịt con luôn bị anh chị bắt nạt, cứ nhìn thấy nó ở đâu là chúng lại

    đuổi đánh, mổ nó tới tấp, ngay cả cô bé chủ nhà thường cho vịt ăn nhìn
    thấy Vịt con xấu xí cũng đá nó sang một bên chỉ vì nó xấu xí quá. Chú
    Vịt con tội nghiệp chỉ còn cách trốn vào trong góc tường, khóc tấm tức
    một mình. Một ngày nọ, nó quyết định bỏ nhà ra đi. Trời tối, nó đến
    một đầm lầy, dưới đầm có rất nhiều Vịt trời đang bơi lội. Vịt con vừa đói
    vừa mệt, nằm xuống bãi cỏ ngủ thiếp đi.
    Sáng hôm sau, các chú Vịt
    trời phát hiện ra Vịt con, chúng
    bay đến chào hỏi người bạn
    mới. Vịt con liền kể cho chúng
    nghe câu chuyện của mình.
    Chú Vịt đầu đàn tỏ vẻ thông
    cảm, nói: “Bạn rất xấu xí,
    nhưng chúng tôi không quan
    tâm đến chuyện đó đâu, bạn có
    thể ở cùng với chúng tôi.” Thế
    là Vịt con xấu xí ở lại đầm lầy với đàn Vịt trời mấy ngày. Một hôm, khi
    Vịt con xấu xí đang bơi lội với các bạn Vịt trời thì có hai chú chim Nhạn
    bay ngang qua, bỗng nhiên, có tiếng “Pằng pằng” vang lên, hai chú
    Nhạn rơi xuống bụi lau sậy, hóa ra là chúng bị trúng đạn của thợ săn.
    Vịt con xấu xí sợ quá, khóc òa lên, nó không dám ở lại đây nữa.
    Thế là nó chào các bạn Vịt trời và lại bắt đầu
    quãng đường lưu lạc của mình. Chập tối, nó
    nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ, trong nhà chỉ có
    một bà lão sống cùng với một chú Mèo con và
    một chị Gà mái.
    “Bà ơi, cháu có thể ở lại nhà bà không ạ?”
    Vịt con xấu xí mạnh dạn hỏi. Mắt bà lão rất kém nên bà cứ tưởng đó là
    một con Gà mái béo, bà nghĩ bụng: “Trời ạ, cuối cùng mình cũng có
    trứng để ăn rồi.” Vì vậy, bà lão vui mừng nói: “Tất nhiên là được!” Thế
    nhưng, ba tuần đã trôi qua mà nó vẫn chưa đẻ được quả trứng nào. Vịt
    con xấu xí đành phải rời khỏi nhà bà lão.
    Lần này, nó đi đến một hồ nước. Khi mặt trời vừa mới ló rạng, có
    một bầy Thiên nga xinh đẹp từ khu rừng nhỏ gần đó bay đến. Vịt con
    thốt lên: “Trời! Đây là chim gì thế nhỉ? Đẹp quá! Mình chưa bao giờ
    được nhìn thấy loài chim nào đẹp đến thế.” Nó thầm nghĩ: Nếu một
    ngày nào đó, mình cũng trở nên xinh đẹp như thế thì thật là tuyệt biết
    bao! Một lúc sau, bầy Thiên nga bay đi mất.
    Không bao lâu sau, mùa đông đã tới, nước trong hồ lạnh cắt da cắt
    thịt, Vịt con chỉ còn cách bơi qua bơi lại liên tục để không bị lạnh cóng.

    Một hôm, nó tìm thấy một
    đống cỏ khô và trốn ở trong
    đó suốt cả mùa đông. Cuối
    cùng, mùa xuân cũng tới,
    những tia nắng ấm áp chiếu
    rọi xuống mặt đất, những chú
    chim Sơn ca bắt đầu cất tiếng
    hót líu lo chào mùa xuân.
    Bấy giờ, Vịt con xấu xí lại
    nhìn thấy có ba chú chim
    Thiên nga bay tới, nó mừng
    rỡ dang đôi cánh và đập thật
    mạnh xuống đất, bỗng nhiên,
    nó cảm thấy đôi cánh của
    mình khỏe hơn lúc trước rất
    nhiều. Thế nhưng những chú Thiên nga
    đã bay xa lắm rồi, nó không đuổi kịp
    được, chỉ biết nhìn theo và thầm nghĩ:
    “Nếu mình cũng xinh đẹp như họ thì
    thật là tốt biết bao!” Nghĩ đến đấy, nó
    lại cúi đầu ủ rũ và đi xuống hồ, bỗng
    nhiên, nó nhìn thấy trên mặt nước hiện
    lên hình ảnh một chú Thiên nga trắng vô cùng xinh đẹp. Đúng vậy! Đó
    chính là chú Thiên nga trắng mà nó hằng ngưỡng mộ. Những cô cậu bé
    đứng chơi bên hồ đều chỉ vào nó và khen: “Nhìn kìa! Chú Thiên nga
    trắng mới đẹp làm sao!” Vịt con xấu xí kinh ngạc thốt lên: “Trời! Thì ra
    mình không phải là một chú Vịt con xấu xí mà chính là Thiên nga xinh
    đẹp!”

    Hans Christian Andersen

    Trò chuyện cùng bé

    Lúc đầu, Vịt con rất xấu xí nên không ai yêu quý. Nhưng
    khi trưởng thành, chú Vịt con xấu xí lại biến thành một chú
    chim Thiên nga xinh đẹp. Khi đánh giá một con người,
    chúng ta không thể chỉ dựa vào vẻ bề ngoài của người ấy,
    cũng không nên dựa vào những gì mình nhìn thấy trước mắt.
    Vì rất có thể bây giờ họ chính là chú Vịt con xấu xí, nhưng
    sau này sẽ trở thành Thiên nga trắng xinh đẹp.

    NÀNG CÔNG CHÚA VÀ HẠT ĐẬU
    (Lược dịch)
    Ngày xửa ngày xưa, có một chàng Hoàng tử ở một vương quốc nọ
    luôn ao ước lấy được một nàng công chúa phải ra công chúa về làm vợ,
    nhưng chàng đã tìm kiếm rất lâu mà vẫn chưa gặp được nàng công chúa
    hoàn thiện hoàn mĩ đó. Rất nhiều cô gái tự nhận mình là công chúa đến
    yết kiến Hoàng tử, nhưng chàng không có cách nào để phân biệt ai là
    công chúa thật, ai là công chúa giả. Vì thế mà Hoàng tử trở nên cau có,
    ủ ê, chàng mong muốn tìm được một nàng công chúa thật sự biết bao
    nhiêu.

    Một buổi tối nọ, trời nổi cơn giông, sấm chớp ầm ầm, mưa to như
    trút nước. Bỗng nhiên, có tiếng gõ cửa vang lên, khi thị vệ ra mở cửa thì
    nhìn thấy một cô gái đang đứng trên bậc thềm, nàng nói mình chính là
    một nàng công chúa thực sự. Thế nhưng, bộ quần áo rách rưới, ướt như
    chuột lột vì mưa của nàng làm cho nàng tiều tụy quá thể. Nước mưa
    thấm ướt mái tóc, quần áo và cả đôi giày của nàng, những giọt nước
    không ngừng rỏ tí tách xuống mặt đất. Mọi người trong vương quốc
    không tin đó là một nàng công chúa thật sự. Đúng lúc đó, Hoàng hậu
    nói: “Cứ cho cô gái ấy vào, ta đã có cách để biết cô ấy là công chúa thật
    hay công chúa giả rồi.”
    Sau đó, Hoàng hậu đi vào phòng ngủ, sai người hầu dọn sạch giường,
    đặt một hạt đậu trên mặt giường và sai người hầu xếp hai mươi tấm đệm
    lên giường, che lấp hạt đậu. Tiếp theo, Hoàng hậu lại sai người trải hai
    mươi tấm ga trải giường bằng nhung lên trên những tấm đệm.
    “Tối nay nàng hãy ngủ trên chiếc giường này nhé.” Hoàng hậu nói.
    Sáng hôm sau, Hoàng hậu hỏi cô gái rằng tối qua nàng ngủ có ngon
    không. “A, không ngon một chút nào ạ!” Cô gái đáp, “Suốt đêm, con

    gần như không thể chợp mắt được. Hình như ở dưới giường của con có
    một vật gì đó rất cứng, khiến toàn thân con đau nhức đến nỗi không thể
    ngủ được!”
    “Bây giờ mọi người đã thấy cả rồi nhé,
    đây mới đúng là một nàng công chúa
    thực thụ!” Hoàng hậu nói. “Vì cho dù đã
    nằm trên hai mươi tấm nệm và hai mươi
    tấm ga trải giường bằng nhung, nàng vẫn
    thấy đau vì một hạt đậu nhỏ ở dưới
    giường.”
    Hoàng tử nghe Hoàng hậu nói đây
    chính là một nàng công chúa thực sự thì
    vô cùng vui mừng, nhanh chóng cử hành
    hôn lễ với nàng và họ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.
    Hans Christian Andersen

    Trò chuyện cùng bé
    Cô gái ăn vận rách rưới trong đêm mưa gió có phải là
    một nàng công chúa thực sự hay không? Trong rất nhiều
    trường hợp, chúng ta không thể phân biệt được thật giả và
    thường bị hình thức bên ngoài đánh lừa. Vậy thì chúng ta lại
    càng cần phải suy nghĩ, tìm ra một kế sách thật là hay thì
    mới có thể tìm được câu trả lời đúng nhất!

    XENA VÀ BINA
    (Lược dịch)
    Xena là một cô gái rất xinh đẹp và lương thiện, nàng có một người
    em gái cùng cha khác mẹ tên là Bina. Dì ghẻ và Bina thường xuyên ức
    hiếp Xena, nàng không thể chịu được sự ngược đãi của hai mẹ con dì
    ghẻ nên đã bỏ nhà ra đi.
    Trên đường đi, nhìn thấy một hốc cây rất to, nàng liền chui vào hốc
    cây đó và đến được Vương quốc Mèo. Ở đó có rất nhiều loài mèo sinh
    sống, lớn có, nhỏ cũng có, trong đó, có một con mèo lớn tuổi nhất
    thường được gọi là Ông Mèo già. Vì Xena là một cô gái rất hiền lành và
    tốt bụng nên tất cả cư dân ở Vương quốc mèo đều rất yêu quý nàng và
    mời nàng ở lại Vương quốc. Hàng ngày, nàng tận tình chăm sóc những
    chú mèo trong Vương quốc và còn hát cho chúng nghe. Thời gian cứ thế
    trôi qua, mọi người đều rất vui vẻ. Một hôm, Xena bỗng cảm thấy trong
    lòng không vui, thì ra là nàng nhớ nhà. Tuy dì ghẻ và Bina đối xử với
    nàng không tốt nhưng nàng vẫn muốn về nhà thăm họ. Ông Mèo già
    đồng ý cho Xena về nhà, lại còn chuẩn bị một gói quà cảm ơn nàng nữa.
    Ông Mèo già có một cái chum nước
    thần kì bằng vàng. Ông bảo Xena nhảy
    vào chum nước tắm, kì lạ thay, khi tắm
    xong, toàn thân nàng bỗng tỏa ra ánh
    sáng rực rỡ. Xena về đến nhà, nghe thấy
    tiếng gà trống gáy, nàng quay người lại
    nhìn, bỗng nhiên, trên đầu nàng xuất
    hiện một ngôi sao vàng lấp lánh.
    Lúc đó, có một chàng Hoàng tử đi ngang qua, nhìn thấy Xena xinh
    đẹp vô cùng nên đã ngỏ lời cầu hôn nàng. Xena đồng ý và họ quyết định
    vài ngày sau sẽ tổ chức hôn lễ. Cô em gái Bina nhìn thấy chị mình may
    mắn nên cũng muốn thử vận may của bản thân xem thế nào. Cô ta cũng
    chui vào hốc cây nọ và đến Vương quốc Mèo. Thế nhưng, Bina xấu tính
    và lười biếng quá nên mọi người đều ghét cô ta.
    Cuối cùng, ông Mèo già tức giận quá, quẳng Bina vào một thùng
    dầu. Bina đen đủi bị dầu dính vào người, đi một bước lại trượt một bước,
    mãi mới về đến nhà. Trên đường đi, cô ta nghe thấy tiếng một con lừa
    kêu, quay người lại nhìn, bỗng nhiên trên đầu Bina mọc ra một cái đuôi
    lừa, không sao gỡ ra được.

    Ngày đón dâu đã tới, dì ghẻ ép Xena
    phải nhường áo cưới cho em mặc, sau đó,
    bà ta đội lên đầu Bina một tấm khăn bằng
    lụa đỏ, che cái đuôi lừa đi. Khi đoàn người
    rước dâu đi qua hốc cây dẫn vào Vương
    quốc Mèo, các chú mèo cất tiếng hát:
    Meo meo meo, hu hu hu,
    Mau kéo khăn lụa đỏ đội đầu,
    Hoàng tử ơi, chàng đã bị lừa,
    Người trong kiệu không phải cô dâu!
    Hoàng tử nghe thấy lũ mèo hát thế thì cảm thấy vô cùng kì lạ, bèn
    kéo chiếc khăn đội đầu của cô dâu ra, quả nhiên, đó chính là Bina với
    cái đuôi lừa trên đầu. Hoàng tử tức giận quay trở về nhà Xena, rút bảo
    kiếm yêu cầu mụ dì ghẻ giao Xena ra, mụ ta chỉ còn cách ngoan ngoãn
    làm theo lời chàng.
    Ngay sau đó, Hoàng tử và Xena tổ chức hôn lễ, ngôi sao trên đầu
    Xena sáng lấp lánh, khiến nàng lại càng trở nên xinh đẹp bội phần. Ông
    Mèo già cũng dẫn theo con cháu của mình đến tham dự hôn lễ. Mọi
    người cùng thưởng thức bữa tiệc linh đình, chúc phúc cho Hoàng tử và
    Xena.
    Truyện cổ Grim

    Trò chuyện cùng bé
    Tại sao các chú mèo lại rất yêu quý Xena mà không phải
    là Bina? Đó là vì Xena chăm chỉ, lương thiện và tốt bụng;
    ngược lại, Bina là một người xấu tính, ích kỉ và lười biếng nên
    mới bị mọi người ghét. Chính vì thế, chúng ta cũng phải rèn
    thói quen yêu lao động và lễ phép, chân thành với người
    khác, có như vậy thì mới được mọi người yêu quý.

    KÍNH LÚP CỦA CÁO CON
    Mấy hôm nay Hổ bị ốm nên nhờ Cáo cai quản giúp những động vật
    trong khu rừng. Cáo hí hửng ra mặt, nó thường xuyên đeo một cái kính
    lúp trước ngực và nghênh ngang đi lại trong rừng. Các động vật khác
    không biết kính lúp là cái gì nên cứ đi theo Cáo, đoán già đoán non mãi.
    Gà trống nói: “Tôi nghĩ đó chính là một sợi dây chuyền, Cáo đeo nó để
    chứng tỏ sự giàu có của mình ấy mà.” Thỏ trắng lại nói: “Tôi lại nghĩ đó
    là một cái thẻ bài, chắc là Cáo muốn ra oai đây mà.”
    Một hôm, Cáo ra ngoài thị sát tình hình khu rừng, nó lại đeo chiếc
    kính lúp vào cổ. Thần dân trong Vương quốc rừng sâu đều muốn nhân
    cơ hội này tìm hiểu xem thứ ở trên cổ Cáo rốt cuộc là cái gì.
    Thỏ trắng là người đầu tiên bị
    Cáo gọi tới, nó dùng kính lúp soi
    một lượt khắp người Thỏ trắng.
    Cuối cùng, Cáo nói với Thỏ
    trắng: “Cứ tưởng cậu sạch sẽ lắm,
    ai ngờ trên người lại có mấy cọng
    lông rối đây này. Thật đáng xấu
    hổ! Sao cậu không nhổ mấy sợi
    lông rối ấy đi cho rồi? Mau về
    nhà nhổ đi, sau đó viết báo cáo
    mang tới cho tôi xem!” Sau khi
    bị mắng một trận nên thân, Thỏ trắng mới biết vật ở trên cổ Cáo là một
    cái kính phóng đại, chuyên dùng để soi mói khuyết điểm của mọi người.
    Các loài vật khác biết chuyện xảy ra với Thỏ trắng thì đều cung kính
    tránh xa Cáo, không dám gây sự với nó.
    Một hôm, Vịt con nhìn thấy Cáo đang đi về phía mình, liền quay
    người chạy trốn. Không may, Cáo đã nhìn thấy nó và quát lên: “Đứng
    lại, mau qua đây!” Vịt con ngại ngùng bước đến gần Cáo. Cáo lại lấy
    kính lúp ra soi một lượt từ đầu đến chân Vịt con, bỗng nhiên nói:
    “Chẳng trách vì sao anh đi đường cứ lạch bà lạch bạch, nguyên nhân là
    do anh quá béo, từ nay về sau đừng có tham ăn nữa nhé!” Vịt con bị Cáo
    mắng cho một trận, tức giận ôm bụng bỏ đi.
    Khỉ con đứng trên cây, nhìn thấy Cáo mắng các bạn thì vô cùng tức
    giận. Nó chạy lại chỗ Cáo, nói: “Thưa người thay thế Đại vương tôn kính,
    tại sao ngài cứ dùng cái kính lúp đó để soi mọi người mà không soi lại
    chính mình vậy? Chẳng lẽ ngài không có một khuyết điểm gì hay sao?

    Mời ngài hãy dùng cái kính này để
    soi lại chính mình đi!” Cáo nghe
    thấy Khỉ con nói thế, liền tức giận
    nói: “Cậu dám hỗn láo với người
    thay mặt cho Đại vương sao? Ta sẽ
    dùng cái kính này soi cậu, mỗi ngày
    một trăm lần!” Khỉ con vốn dĩ chẳng
    sợ Cáo, nó liền cướp lấy cái kính trên
    cổ Cáo và ném mạnh xuống đất, cái
    kính vỡ tan, sau đó, Khỉ con nhún
    người, leo tót lên cành cây cao.
    Cáo tức giận chạy quanh gốc cây
    mấy vòng liền nhưng không tài nào leo lên được, nó chỉ còn cách nhặt
    lại mấy mảnh kính vỡ và lủi thủi bỏ về. Thỏ trắng, Vịt con và Gà trống
    đứng từ xa nhìn thấy Cáo đã bị trừng trị thích đáng thì vui mừng vỗ tay
    hoan hô.
    Sưu tầm

    Trò chuyện cùng bé
    Cáo dùng kính lúp để làm gì? Khỉ con đã làm gì Cáo? Câu
    chuyện này muốn nhắc nhở chúng ta một điều: Không nên
    chỉ nhìn vào những khuyết điểm của người khác mà cũng
    nên nhận ra khuyết điểm của chính mình nữa, các bé phải
    dũng cảm thừa nhận nếu mìn h có khuyết điểm và có ý thức
    sửa chữa, như vậy thì mới được người khác tôn trọng bé nhé!

    CHÓ SÓI BIẾT VẪY ĐUÔI
    Một con Sói bị rơi xuống hố bẫy, hố sâu quá nên nó không sao thoát
    ra được. Đúng lúc đó, có một chú Dê đi tới, Sói vội nói với Dê: “Anh bạn
    thân mến ơi! Vì tình bạn giữa chúng ta, anh có thể giúp tôi không, hãy
    kéo tôi lên với!” Dê hỏi lại: “Anh là ai? Tại sao lại bị rơi xuống hố bẫy
    của thợ săn thế?” Sói làm bộ vừa thành thật vừa đáng thương, nói: “Tôi
    ư, anh không biết tôi hả? Tôi là một chú Chó vừa trung thành vừa tốt
    bụng đây mà. Để cứu một chú Gà con bị rơi xuống hố, tôi đã không tiếc
    hi sinh thân mình nhảy xuống đây, bây giờ thì không sao leo lên được.
    Ôi! Thật là tội nghiệp cho tôi quá!”
    Dê nhìn Sói một hồi, bán
    tín bán nghi, nói: “Anh bạn
    thật sự là Chó sao? Tại sao
    trông anh lại giống Sói thế
    nhỉ?”
    Sói vội vàng nhắm mắt lại
    và nói: “Tôi là Chó săn mà,
    nên trông có chút giống Sói
    thôi. Tuy nhiên, anh bạn cứ
    yên tâm đi, tôi đích thực là
    một chú Chó. Tôi rất hiền và
    còn biết vẫy đuôi nữa cơ mà.
    Không tin thì anh cứ nhìn
    đây này, tôi sẽ vẫy đuôi cho
    anh xem.”
    Để chứng minh lời mình nói, Sói gắng sức vẫy vẫy cái đuôi cứng đờ
    của mình, khiến cho một mảng đất dưới hố rơi xuống.
    Dê sợ hãi lùi lại mấy bước và
    nói: “Anh có đúng là Chó săn
    không?” Sói ta nhẫn nhục nói:
    “Đúng vậy, đúng vậy, tôi xin thề.
    Nhanh lên, nhanh lên! Vì tình bạn
    giữa chúng ta, anh chỉ cần giơ một
    chân xuống hố là tôi có thể leo lên
    rồi. Khi ra khỏi đây rồi, nhất định
    tôi sẽ trả ơn anh, tôi sẽ giúp anh bắt
    rận. Đúng vậy, tôi rất thích Dê, rất

    yêu quý loài Dê các anh.” Dê vẫn có vẻ do dự, nó lùi lại mấy bước và nói:
    “Không được, tôi phải kiểm tra cái đã!”
    Bấy giờ, Sói đã không thể chịu đựng được nữa rồi, nó tức giận há
    mồm, để lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn và gầm gừ: “Đồ ranh con
    này! Còn không mau lên hả, rốt cuộc thì mày muốn làm gì?”
    Dê bình tĩnh nhìn Sói và nói dõng dạc: “Không làm gì cả, vì anh là
    Sói mà. Tôi đã nhìn thấy răng của anh một lần rồi, vào mùa đông năm
    ngoái, anh đã cắn tôi một phát, suýt nữa thì tôi mất mạng. Bây giờ lại
    còn vẫy vẫy đuôi để lừa tôi nữa hả, tạm biệt nhé!” Nói xong, Dê bỏ đi
    thẳng.
    Sưu tầm

    Trò chuyện cùng bé
    Sói đã lừa Dê như thế nào? Dê đã làm cách nào để phá vỡ
    mưu kế của Sói? Các bạn nhỏ, nếu gặp người lạ thì chúng ta
    đừng vội tin những lời nói ngon ngọt của người đó, nhất định
    phải đề phòng nhé. Khi đi ra ngoài chơi, hãy nhớ theo sát bố
    mẹ, đừng chạy nhảy lung tung kẻo lạc nhé!

    CÔ BÉ LISA DŨNG CẢM
    Lisa là một cô bé rất thông minh, khéo tay và xinh xắn như một con
    búp bê nhỏ. Cô bé sống cùng với bố mẹ và bà nội trong một ngôi làng
    nhỏ dưới chân núi, cuộc sống rất vui vẻ và êm ấm.
    Một hôm, bố của Lisa bị Quốc vương bắt đi đánh trận, không may bị
    hi sinh ở chiến trường, tất cả mọi người đều rất đau lòng vì sự ra đi của
    ông. Từ đó, cô bé Lisa không muốn trưởng thành. Quả nhiên, kể từ ngày
    bố mất, cô bé Lisa không hề lớn thêm một chút nào. Sau đó, vì quá
    thương nhớ chồng và làm việc nặng nhọc mà mẹ của Lisa cũng lâm
    bệnh nặng, mọi gánh nặng cuộc sống đổ lên một mình bà nội. “Lisa,
    cháu hãy lớn nhanh lên để giúp bà làm việc nhà, thế thì tốt biết bao!”
    Bà nội thường thở dài và nói.
    Nghe thấy bà nội nói vậy,
    Lisa vội vàng xách một xô
    nước định tưới cây giúp bà,
    nhưng cô bé không sao nhấc
    xô nước lên được. Lúc đó, Lisa
    bắt đầu ao ước mình cao lớn
    hơn để có thể giúp bà nội làm
    việc. Thật kì lạ, cô bé vừa nghĩ
    như vậy thì bỗng nhiên thấy
    mình cao lớn hơn một chút.
    Bây giờ Lisa có thể xách xô
    nước một cách dễ dàng rồi.
    Không lâu sau, bà nội qua đời, tất cả công việc ở nhà đều do Lisa làm
    hết. Ngày nào cô bé cũng bận rộn vô cùng, cô bé lại mong mình cao lớn
    hơn một chút nữa. Khi từ bệnh viện trở về nhà, nhìn thấy con gái đã trở
    thành một thiếu nữ khỏe mạnh và xinh đẹp, mẹ của Lisa vô cùng phấn
    khởi.
    Một hôm, có một tên cướp tàn bạo tìm đến ngôi làng của Lisa, không
    ai dám chống lại hắn. Dân làng chỉ còn cách nộp tiền vàng và đồ đạc cho
    tên cướp, nhưng chỉ riêng Lisa không làm như thế. Cô bé đứng trước
    gương và nói: “Tôi muốn mình cao lớn hơn nữa, tôi muốn trở thành
    một người khổng lồ!” Dứt lời, quả nhiên cô bé đã trở nên cao lớn vô
    cùng, đầu của cô đã chạm đến trần nhà. Thế nhưng Lisa vẫn chưa chịu
    dừng lại, cô bé bước ra sân và nói tiếp: “Tôi muốn cao bằng ống khói
    kia.” Lạ kì làm sao, cô bé đã lớn lên và cao bằng cái ống khói trên nóc

    nhà. Lisa nói với mẹ: “Mẹ ơi, con phải đi trừng trị tên cướp đây.” Tên
    cướp vừa nhìn thấy người khổng lồ đã vội vàng bỏ chạy. Nhưng Lisa chỉ
    cần bước hai bước là đã có thể đuổi kịp và bắt lấy hắn. Cô bé liền nhấc
    hắn lên và trói vào tháp chuông đồng hồ.
    Người dân trong làng đều vỗ tay khen
    ngợi Lisa dũng cảm khiến cô bé cảm
    thấy rất vui. Nhưng một lúc sau, cô bé lại
    buồn bã nói: “Cháu trở nên cao lớn thế
    này rồi, biết làm thế nào để trở lại bình
    thường bây giờ?” Đúng lúc đó, một điều
    kì diệu đã xảy ra. Mỗi khi Lisa bước
    thêm một bước, cơ thể của cô bé lại nhỏ
    đi một chút, cứ thế, chẳng mấy chốc cô
    bé đã trở lại hình dáng trước đây. Lisa vui mừng lắm. Từ đó về sau, cô
    bé luôn là người giữ gìn sự bình yên cho ngôi làng, mọi người đều gọi cô
    bé là “Lisa dũng cảm.”
    Sưu tầm

    Trò chuyện cùng bé
    Lisa đã dùng cách nào để trừng trị tên cướp? Lisa đúng
    là một cô bé anh hùng, đúng không nào? Cô bé đã giúp bà
    nội làm việc nhà, giúp dân làng đuổi tên cướp và vì thế mà
    được mọi người yêu quý. Chúng ta hãy cùng học theo tấm
    gương của cô bé Lisa! Luôn chăm chỉ, ngoan ngoãn và dũng
    cảm bé nhé!

    CHÚ SƯ TỬ TỐT BỤNG
    Ngày xửa ngày xưa, trong khu rừng nọ có rất nhiều loài vật cùng
    nhau sinh sống vui vẻ và hòa bình. Một hôm, có một con Sư tử đến khu
    rừng, trên đầu nó là những sợi tóc dài màu vàng ánh kim sáng lấp lánh,
    trông thật là oai phong!
    Sư tử rất muốn kết bạn với các cư dân trong khu rừng. Một hôm, nó
    gặp một chú Nai con và nói với Nai: “Nai con ơi, chúng ta kết bạn được
    không?” Nai con sợ quá, toàn thân run như cầy sấy, nói: “Tôi… tôi…
    không dám…” rồi co cẳng chạy biến. Sư tử rất thất vọng, nó nhìn thấy
    một chú Khỉ con đang đu cây, liền hỏi: “Khỉ con ơi, bạn có thể làm bạn
    với tôi không?” Khỉ con gãi đầu nói: “Làm bạn với Sư tử thì khác gì tự
    tìm đến chỗ chết chứ?” Sư tử vội vàng nói: “Tôi là một chú Sư tử tốt
    bụng, tôi không làm hại các động vật nhỏ hơn mình đâu.” Khỉ con lè
    lưỡi ra nói: “Tôi không tin lời của anh đâu!” Nói xong, nó biến mất sau
    các tán lá. Tất cả các loài vật trong khu rừng đều không muốn kết bạn
    với Sư tử, nó chỉ còn cách đi lững thững một mình trong rừng và cảm
    thấy vô cùng cô đơn.
    Một hôm, trong khu rừng vang
    vọng tiếng kêu cứu: “Cứu tôi với, cháy,
    cháy!” Sư tử chạy tới xem, úi chà, hóa
    ra là nhà của Thỏ mẹ bị cháy, các
    động vật khác đang ra sức dập lửa,
    nhưng ngọn lửa vẫn cứ bốc lên ngùn
    ngụt, không sao dập tắt được. Thỏ mẹ
    khóc nức nở, nói: “Con của tôi vẫn còn
    ở trong nhà!”
    Sư tử nghe thấy thế, liền giội một
    chậu nước lên người mình và lao vào
    đám lửa cháy, khói đen nghi ngút,
    những lưỡi lửa liếm vào người và lông
    tóc của nó bỏng rát, nhưng Sư tử vẫn cắn răng chịu nóng, xuyên qua làn
    khói dày đặc, ôm Thỏ con trong lòng và lao ra ngoài. Thỏ con đã được
    cứu, nhưng mái tóc vàng ánh kim của Sư tử đã bị cháy hết cả, nó biến
    thành một con Sư tử đầu trọc, trông rất xấu xí!
    Các loài vật trong khu rừng đều rất cảm động, Khỉ con nói: “Đúng là
    một chú Sư tử tốt bụng, chúng ta đã trách nhầm bạn ấy rồi.” Thỏ mẹ
    cũng nói: “Sư tử thật dũng cảm, tôi phải cảm ơn bạn ấy mới được!” Nai

    con nói: “Chúng ta hãy làm một
    bộ tóc giả thật đẹp và tặng cho Sư
    tử đi.” Tất cả đều đồng ý. Thế là
    chúng cắn răng chịu đau, mỗi con
    nhổ một sợi lông dài và đẹp nhất
    của mình ra rồi nhờ một bác thợ
    may làm một bộ tóc giả nhiều
    màu tặng cho Sư tử.
    Các loài vật mang tóc giả đến nhà Sư tử, Sư tử cảm động và vui lắm.
    Khỉ con nói: “Sư tử, xin lỗi nhé, bạn đúng là một chú Sư tử tốt bụng, đây
    là bộ tóc giả mà chúng tôi tặng bạn!” Sư tử vui vẻ đội bộ tóc giả lên đầu,
    nhìn rất giống một bông hoa ngũ sắc sặc sỡ, Sư tử trở nên đẹp hơn trước
    rất nhiều! Các bạn cùng vui vẻ nói: “Oa, Sư tử đẹp quá, oai phong quá,
    hoan nghênh bạn đến với khu rừng này, hãy làm bạn với chúng tôi
    nhé!”
    Sư tử gật đầu, cười khúc khích.
    Sưu tầm

    Trò chuyện cùng bé
    Tại sao Sư tử có thể trở thành bạn của những động vật
    trong khu rừng? Câu chuyện này muốn nói với chúng ta một
    điều: Muốn có được lòng tin của người khác thì bắt buộc phải
    dùng hành động thực tế để chứng minh thành ý của mình.
    Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta cũng phải đối xử với
    mọi người một cách chân thành thì mới có thể nhận được
    lòng tin và sự yêu quý của họ.

    HOA NGŨ SẮC THẦN KÌ
    Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé tên là Trân Trân. Cô bé thường
    ngắm nhìn chú mèo con nhà hàng xóm chơi đùa vui vẻ, nhưng thực ra
    cô bé lại chưa biết niềm vui là gì. Một hôm, mẹ sai Trân Trân ra phố
    mua một ít bánh mì, Trân Trân vui vẻ nghe lời mẹ. Trên đường từ tiệm
    bánh về nhà, Trân Trân gặp phải một con chó săn hung dữ, nó cướp hết
    cả bánh mì của cô bé. Trân Trân sợ về nhà sẽ bị mẹ mắng nên ngồi bệt
    xuống vệ đường và òa khóc nức nở.
    Bỗng nhiên, một bà lão đi đến trước mặt Trân Trân, tặng cho cô bé
    một bông hoa ngũ sắc và nói: “Bông hoa ngũ sắc thần kì này sẽ giúp
    cháu thực hiện năm điều ước, cháu hãy sử dụng nó thật hợp lí nhé, khi
    đó cháu sẽ có được hạnh phúc và niềm vui.” Cô bé cẩn thận đón nhận
    bông hoa. Trước tiên, Trân Trân ngắt cánh hoa màu tím, tung lên cao
    và nói: “Cánh hoa tím, hãy mang bánh mì trả lại cho ta.” Vừa dứt lời,
    quả nhiên túi bánh mì đã quay trở về nằm trong tay Trân Trân, cô bé
    vui mừng quay về nhà.
    Đang đi thì Trân Trân nghe thấy có
    tiếng khóc thút thít, thì ra là một chú
    Vịt con bị lạc đường. Vịt con nói: “Tôi
    không tìm thấy đường về nhà, bạn có
    thể giúp tôi được không?” Trân Trân
    liền ngắt một cánh hoa và nói: “Cánh
    hoa đỏ, hãy đưa chú Vịt con đáng
    thương này về với mẹ của bạn ấy.” Trong
    nháy mắt đã không thấy Vịt con đâu
    nữa.
    Trân Trân tiếp tục đi, cô bé nhìn thấy một đám trẻ con đang tranh
    nhau một con búp bê vải, thế là cô bé lại ngắt tiếp một cánh hoa và nói:
    “Cánh hoa vàng, hãy cho mỗi bạn nhỏ một thứ đồ chơi thật đẹp.” Chớp
    mắt, trên mặt đất xuất hiện rất nhiều đồ chơi, nào là ô tô, nào là bộ ghép
    hình, búp bê hoạt hình… Nhìn thấy dáng vẻ vui mừng của các bạn nhỏ,
    Trân Trân cũng cảm thấy rất vui.
    Mùa đông năm đó, trời đổ mưa tuyết rất dày, cây hòe trong sân nhà
    bị tuyết đè nặng cong cả cành lá, Trân Trân nhìn thấy cảnh tượng đó thì
    vô cùng đau lòng. Cô bé liền ngắt tiếp một cánh hoa và ước: “Cánh hoa
    xanh, hãy làm tuyết trên cây hòe biến mất để cứu lấy cây.” Trân Trân
    vừa dứt lời, lớp tuyết phủ trên cây hòe bỗng nhiên tan thành nước và

    chảy xuống, cành cây dần dần vươn lên cao. Những cành cây lay động
    theo làn gió như muốn nói “Cảm ơn!” với Trân Trân.
    Một hôm khác, Trân Trân lại nhìn
    thấy một cậu bé chống nạng đi qua cửa
    nhà mình, cô bé thấy rất thương bạn
    nhỏ đó. Cô bé ngắt nốt cánh hoa cuối
    cùng và nói: “Cánh hoa hồng, xin hãy
    chữa khỏi đôi chân cho cậu bé kia.”
    Khác với những lần trước, cánh hoa tỏa
    sáng lấp lánh trong tay Trân Trân, phát
    ra năm màu khác nhau thật là đẹp!
    Trân Trân và cậu bé kia cùng reo lên
    thích thú, Trân Trân phát hiện chân của cậu bé đã hoàn toàn bình phục,
    cậu bé còn có thể nhảy cao hơn cả Trân Trân nữa. Trân Trân mừng rỡ
    chạy đến ôm lấy cậu bé và nói: “Thì ra giúp đỡ người khác chính là niềm
    vui!”
    Phóng tác từ truyện “Hoa bảy cánh thần kì “của nhà văn Valentin
    Kataev

    Trò chuyện cùng bé
    Sau khi được tặng bông hoa ngũ sắc, Trân Trân đã sử
    dụng nó như thế nào? Nếu các bé cũng có một bông hoa ngũ
    sắc thì các bé sẽ làm gì? Giúp đỡ người khác chính là một đức
    tính tốt. Khi người khác gặp khó khăn, nếu chân thành giúp
    đỡ họ thì nhất định chúng ta sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc
    và vui vẻ.

    NGƯỜI BẠN BÍ ẨN
    Khi Thỏ con còn rất nhỏ, một năm nọ, vào mùa xuân, cây cối tươi
    tốt, Thỏ mẹ dẫn Thỏ con đến sườn núi chơi, Thỏ mẹ còn tự tay gieo một
    hạt giống cây xuống đất.
    “Mẹ ơi, tại sao mẹ lại gieo hạt cây này xuống đất?” Thỏ con hỏi.
    “Khi lớn lên, cây có thể giúp chúng ta cản bớt gió bão và cát bụi, hút
    các loại khí thải độc hại, cây rất là tài giỏi con ạ!” Thỏ mẹ đáp.
    “Cây giỏi quá, để con tưới nước cho cây, hãy mau lớn nhanh lên cây
    nhé!” Thỏ con cười híp mắt và nói.
    Không lâu sau, gia đình nhà Thỏ chuyển xuống sinh sống dưới chân
    núi, Thỏ con ngày một lớn lên trong sự thương yêu, chăm sóc của Thỏ
    mẹ. Một buổi sáng nọ, Thỏ con nhảy chân sáo đến sườn núi chơi. Trời
    nắng như thiêu như đốt, Thỏ con mệt quá, bèn ngồi xuống một tảng đá
    để nghỉ.
    Đúng lúc đó, một cây to bên đường cất tiếng nói: “Thỏ con, mau đến
    đây ngồi đi, tôi sẽ che nắng cho bạn!”
    Thế rồi, Cây vươn tán lá ra, giống
    như một cái ô màu xanh lục, che ánh
    mặt trời chói chang. Thỏ con chạy tới,
    vui vẻ nói: “Cảm ơn bạn!”
    “Thật ra, chính tôi phải cảm ơn bạn
    mới đúng!” Cây vẫy những cành lá nhỏ,
    thì thầm vẻ bí mật, “Bạn thử đoán xem
    tôi là ai?”
    Thỏ con nhảy quanh gốc cây, nhưng
    nó không sao biết được đó là ai.
    “Chúng ta đã gặp nhau chưa nhỉ?”
    Thỏ con hỏi.
    “Tất nhiên là gặp rồi, khi bạn còn rất nhỏ ấy.” Cây cười khúc khích.
    “Tôi chính là hạt giống mà mẹ của bạn đã gieo xuống đất đấy!” Cuối
    cùng cây cũng chịu nói ra đáp án, “Tôi luôn muốn nói lời cảm ơn hai mẹ
    con bạn!”
    “Ái chà, bạn lớn nhanh thật đấy!” Thỏ con mừng rỡ, vòng hai tay ôm

    lấy thân cây.
    “Buồn quá, buồn quá.” Cây vươn những
    cành lá nhỏ ra, cù vào người Thỏ con, Thỏ
    con cười ngặt nghẽo. Tiếng cười của nó vang
    vọng cả khu rừng, chưa bao giờ nó được cười
    thoải mái thế này!
    Cây nói với Thỏ con: “Bây giờ tôi đã lớn
    rồi, các bạn của tôi cũng đã lớn. Chúng tôi
    không chỉ có thể che nắng che mưa cho mọi
    người, mà còn có thể chắn được bão cát nữa
    đấy!”
    “Chẳng trách dạo này không khí trong khu rừng càng ngày càng
    trong lành và dễ chịu, thì ra đó chính là công lao của các bạn!” Thỏ con
    vui vẻ nói.
    Nó vỗ tay hoan hô và khen Cây: “Các bạn giỏi quá!”
    Một lát sau, Cây và Thỏ con còn cùng nhau chơi trò trốn tìm. Mãi
    đến khi trời tối, Thỏ con mới bịn rịn chia tay bạn để về nhà.
    Sưu tầm

    Trò chuyện cùng bé
    Hai mẹ con bạn Thỏ trồng một hạt cây xuống đất, không
    lâu sau, hạt cây đã lớn thành một cây to, có thể che nắng cho
    Thỏ con, lại có thể chơi trốn tìm với nó nữa. Thỏ con không
    chỉ là trồng một cái cây mà chính là “trồng” một người bạn
    cho mình nữa. Các bé có muốn có một người bạn giống như
    thế không? Vậy thì chúng ta hãy mau trồng một cái cây nhé!

    ỐC SÊN GIÀNH “GIẢI ĐẶC BIỆT”
    Cứ ba năm một lần, trong khu rừng lại tổ chức một cuộc thi chạy,
    cuộc thi năm nay đã là lần thứ bảy rồi đấy. Các động vật trong khu rừng
    đều tham gia thi chạy nên không khí cạnh tranh rất sôi nổi. Trọng tài
    Gấu chó đứng ở vạch đích, hướng mắt ra xa ngóng chờ thí sinh dẫn đầu
    - Báo Phi Châu. Bỗng nhiên, có một tiếng nói yếu ớt vang lên dưới chân
    Gấu chó: “Ngài trọng tài, ngài trọng tài, tôi về rồi! Tôi về đến đích rồi!”
    Gấu chó nhìn xuống, hóa ra là một chú Ốc sên, Gấu chó ngạc nhiên
    nói: “Ồ, sao lại có thể như vậy nhỉ? Ốc sên mà lại về đích trước Báo hay
    sao! Anh… anh không gian lận đấy chứ?” “Tôi không gian lận!” Ốc sên
    ấm ức nói, “Tôi luôn ở trên đường đua mà!”
    Trọng tài chính Đà điểu nghe
    thấy tiếng ồn ào, liề...
     
    Gửi ý kiến